Người Chèo Đò Đưa Bộ Đội Qua Sông – Những Chuyến Đò Của Lòng Yêu Nước
(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của nhân dân, dân quân tự vệ và lực lượng vận tải trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hệ thống sông ngòi dày đặc của Việt Nam vừa là lợi thế tự nhiên vừa là một thách thức lớn đối với hoạt động vận chuyển và hành quân. Để đưa bộ đội, hàng hóa và vũ khí vượt qua những dòng sông an toàn, nhiều người dân đã tình nguyện tham gia công tác chèo đò phục vụ kháng chiến. Họ là những người lái đò bình dị, ngày đêm âm thầm cống hiến trên các bến sông, góp phần nối liền những tuyến đường vận tải quan trọng trong thời kỳ hoa lửa.
Ngày ấy, nhiều cây cầu bị hư hỏng hoặc thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá. Vì vậy, những bến đò giữ vai trò rất quan trọng trong việc bảo đảm giao thông giữa các khu vực. Các chuyến đò không chỉ chở người dân mà còn phục vụ nhiệm vụ vận chuyển cho kháng chiến.
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, hình ảnh những người lái đò tận tụy bên bến sông là hình ảnh vô cùng quen thuộc. Mỗi khi đơn vị hành quân đến bờ sông, họ luôn sẵn sàng hỗ trợ đưa bộ đội sang bờ bên kia.
Có những chuyến đò diễn ra vào ban đêm để bảo đảm bí mật và an toàn. Trong bóng tối, người chèo đò phải dựa vào kinh nghiệm và sự am hiểu dòng nước để điều khiển con thuyền vượt sông một cách chính xác.
Trong chiến tranh, công việc này không hề đơn giản. Nhiều bến đò nằm ở những khu vực thường xuyên bị theo dõi hoặc đánh phá. Tuy nhiên, những người lái đò vẫn kiên trì bám trụ và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Nhiều nhân chứng kể rằng có những đêm mưa lớn, gió mạnh làm mặt sông nổi sóng. Dù điều kiện thời tiết không thuận lợi, người chèo đò vẫn cố gắng đưa người và hàng hóa qua sông an toàn. Mỗi chuyến đi thành công đều mang lại niềm vui cho tất cả mọi người.
Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh chiếc đò nhỏ lặng lẽ di chuyển trên mặt nước giữa màn đêm là hình ảnh đầy xúc động. Trên con đò ấy không chỉ có người và hàng hóa mà còn chở theo niềm tin vào ngày chiến thắng.
Không chỉ vận chuyển bộ đội, nhiều người chèo đò còn tham gia đưa thư từ, lương thực, thuốc men và các vật tư cần thiết phục vụ chiến trường. Công việc diễn ra âm thầm nhưng có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Có những người lái đò đã gắn bó với công việc suốt nhiều năm chiến tranh. Họ thuộc từng khúc sông, từng dòng chảy và từng điểm cập bến. Chính kinh nghiệm ấy đã giúp nhiều chuyến vận chuyển diễn ra thuận lợi.
Nhiều thanh niên địa phương cũng tham gia hỗ trợ công tác vận tải đường sông. Họ học cách chèo thuyền, bảo quản phương tiện và phối hợp với các lực lượng khác để hoàn thành nhiệm vụ.
Có những thời điểm số lượng người và hàng hóa cần vận chuyển tăng cao. Khi đó, các bến đò hoạt động liên tục cả ngày lẫn đêm. Dù vất vả, mọi người vẫn động viên nhau cố gắng vì nhiệm vụ chung.
Không ít người chèo đò đã phải đối mặt với nhiều nguy hiểm trong những năm chiến tranh. Có người bị thương khi làm nhiệm vụ, có người anh dũng hy sinh trên chính những dòng sông quê hương. Sự hy sinh ấy đã góp phần bảo đảm cho những tuyến vận tải quan trọng luôn được duy trì.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều bến đò năm xưa được thay thế bằng những cây cầu kiên cố. Tuy nhiên, câu chuyện về những người lái đò phục vụ kháng chiến vẫn được người dân địa phương lưu truyền và nhắc nhớ với lòng biết ơn sâu sắc.
Ngày nay, khi giao thông đường bộ và đường thủy đã phát triển hơn rất nhiều, thế hệ trẻ càng hiểu rằng để có được cuộc sống hòa bình hôm nay đã có biết bao con người âm thầm cống hiến trên những dòng sông của Tổ quốc.
Người chèo đò đưa bộ đội qua sông trong thời kỳ hoa lửa không trực tiếp tham gia những trận đánh nơi chiến trường, nhưng bằng lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước, họ đã góp phần quan trọng vào sự nghiệp kháng chiến. Những chuyến đò năm ấy mãi là biểu tượng đẹp của sự hy sinh thầm lặng, tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam.


