Bài viết

NGƯỜI CHÈO ĐÒ DƯỚI LÀN BOM ĐẠN

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHÈO ĐÒ DƯỚI LÀN BOM ĐẠN

Nhân chứng kể lại: O Nguyễn Thị Minh (Nữ du kích bến đò sông Thạch Hãn)

"Mọi người thường gọi khúc sông Thạch Hãn những năm 1972 là 'dòng sông máu'. Nhưng với chúng tôi, những cô gái lái đò tuổi đôi mươi, đó là con đường sống, là nơi chúng tôi phải giành giật từng giây với tử thần để đưa bộ đội qua sông vào tiếp viện cho chiến trường Thành cổ.

Tôi nhớ nhất là đêm mùng 5 tháng 8 năm 1972. Trời tối đen như mực, mưa tầm tã. Sông Thạch Hãn sóng cuộn cuồn cuộn, sực nức mùi thuốc súng và khói khét. Địch bắn pháo sáng liên tục lên bầu trời, biến mặt sông thành một tấm gương khổng lồ phơi bày mọi vật. Chuyến đò của tôi chở đầy đạn dược và hơn mười chiến sĩ trẻ măng, mặt còn búng ra sữa.

Khi thuyền ra đến giữa dòng, một loạt pháo từ bờ bên kia bắn sang, nước bắn tung tóe cao hàng mét. Chiếc thuyền chao đảo dữ dội, nước tràn vào khoang. Ai cũng nín thở. Tôi chỉ là một cô gái nhỏ bé, nặng chưa đầy 45 ký, nhưng không hiểu sao lúc đó tay chèo lại vững vàng đến thế. Tôi gồng hết sức, hướng mũi thuyền lao thẳng vào bóng tối của bờ Nam, bất chấp những luồng đạn vạch đường xé toạc màn đêm.

Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh tôi bị trúng đạn vào vai, anh không kêu một tiếng, chỉ ghé sát tai tôi bảo: 'Chị ơi, ráng lên, sắp tới bờ rồi!'. Câu nói ấy như tiếp thêm sức mạnh vạn năng cho tôi. Thuyền cập bến an toàn, các anh nhanh chóng bốc dỡ đạn và lao vào trận địa. Tôi quay lái trở lại bờ Bắc để tiếp tục chuyến tiếp theo. Những đêm dài thức trắng chèo đò dưới mưa bom ấy đã tôi luyện chúng tôi thành những đóa hoa lửa kiên cường bên dòng sông huyền thoại."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn