người chèo đò giữa bom đạn
Bà tôi kể rằng, vào những năm kháng chiến chống Mỹ, khi bà còn là một thiếu nữ sống ven sông, cái tên Mẹ Suốt đã rất quen thuộc với người dân Quảng Bình.
Bà tôi kể rằng, vào những năm kháng chiến chống Mỹ, khi bà còn là một thiếu nữ sống ven sông, cái tên Mẹ Suốt đã rất quen thuộc với người dân Quảng Bình. Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, quê ở xã Bảo Ninh, Đồng Hới, nhưng chuyện về mẹ thì lan khắp vùng, từ Đồng Hới ra tới Quảng Trạch, Ba Đồn.
Bà tôi nhớ rất rõ hình ảnh một người mẹ đã lớn tuổi, dáng người gầy, nước da sạm nắng, ngày ngày chèo đò đưa bộ đội, dân quân, vũ khí vượt sông Nhật Lệ. Thời đó, máy bay Mỹ đánh phá dữ dội, cứ nghe tiếng máy bay là người dân phải chạy xuống hầm trú ẩn. Vậy mà mẹ Suốt vẫn bám sông, bám đò. Có những hôm bom nổ ngay gần bờ, nước sông bắn lên trắng xóa, nhưng mẹ vẫn bình tĩnh chèo, miệng động viên mọi người: “Cứ ngồi yên, mẹ quen rồi!”
Bà kể, có lần bộ đội hành quân gấp, nếu chậm sẽ lỡ nhiệm vụ. Mẹ Suốt không ngần ngại chèo liên tục nhiều chuyến trong ngày, mặc cho tay phồng rộp, lưng đau nhức. Người dân ai cũng thương, có người khuyên mẹ nghỉ ngơi, nhưng mẹ chỉ cười bảo: “Còn chèo được là còn giúp bộ đội.”
Đến khi nghe tin mẹ Suốt hy sinh trong một trận bom năm 1968, bà tôi và nhiều người trong làng đã khóc rất nhiều. Với bà, mẹ Suốt không chỉ là một anh hùng, mà là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Quảng Bình chịu thương chịu khó, gan góc mà giàu lòng yêu nước.


