NGƯỜI CHÈO ĐÒ GIỮA BOM ĐẠN
Quảng Bình những năm chiến tranh.
Dòng sông Nhật Lệ trở thành một trong những tuyến giao thông quan trọng. Bom đạn liên tục trút xuống. Máy bay địch thường xuyên đánh phá những bến phà, bến đò và tuyến đường vận chuyển.
Giữa những ngày tháng ấy, có một người phụ nữ đã trở thành hình ảnh quen thuộc với bộ đội qua sông.
Đó là Nguyễn Thị Suốt, thường được mọi người gọi là Mẹ Suốt.
Mẹ không phải người lính.
Mẹ chỉ là một người phụ nữ bình thường ở Quảng Bình.
Nhưng khi chiến tranh xảy ra, mẹ tình nguyện chèo đò đưa bộ đội, thương binh và cán bộ qua sông.
Mỗi ngày, con đò nhỏ của mẹ đi qua dòng nước trong tiếng máy bay.
Có những lúc máy bay địch xuất hiện.
Mọi người tìm nơi trú ẩn.
Nhưng mẹ vẫn phải đưa người qua sông.
Bởi phía bên kia có người đang chờ.
Có thương binh cần được đưa về.
Có bộ đội cần sang bờ để tiếp tục nhiệm vụ.
Mẹ hiểu rõ nguy hiểm.
Nhưng mẹ vẫn chèo.
Người ta hỏi mẹ có sợ không.
Có lẽ mẹ cũng sợ.
Bởi mẹ cũng là một người mẹ, một người phụ nữ bằng xương bằng thịt.
Nhưng mẹ hiểu rằng nếu ai cũng sợ và bỏ chạy thì những người ở phía trước sẽ không thể đi tiếp.
Ngày 11 tháng 10 năm 1968, Mẹ Suốt hy sinh trong một trận máy bay Mỹ đánh phá.
Mẹ ra đi ở tuổi 60.
Người phụ nữ từng ngày đưa bộ đội qua sông đã trở thành một biểu tượng của hậu phương thời chiến.
Ngày nay, hình ảnh Mẹ Suốt vẫn được nhắc đến bên dòng Nhật Lệ.
Một con đò nhỏ.
Một người phụ nữ.
Một dòng sông.
Nhưng đằng sau hình ảnh ấy là cả một thời đại.
Mẹ Suốt không cầm súng. Vũ khí của mẹ là mái chèo. Và mỗi lần con đò sang sông là một lần mẹ góp sức đưa cuộc kháng chiến tiến về phía trước.


