Người chèo đò giữa mưa bom sông Nhật Lệ
Nhắc đến mảnh đất tuyến lửa Quảng Bình trong những năm chống Mỹ, người ta không thể quên hình ảnh một người mẹ tóc bạc, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội qua sông giữa mưa bom bão đạn. Đó là Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Suốt – thường được gọi thân thương là Mẹ Suốt.
Nhắc đến mảnh đất tuyến lửa Quảng Bình trong những năm chống Mỹ, người ta không thể quên hình ảnh một người mẹ tóc bạc, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội qua sông giữa mưa bom bão đạn. Đó là Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Suốt – thường được gọi thân thương là Mẹ Suốt.
Mẹ Suốt sinh năm 1908 tại xã Bảo Ninh, bên dòng sông Nhật Lệ. Cuộc đời mẹ gắn liền với nghề chài lưới, chèo đò mưu sinh. Khi chiến tranh leo thang ra miền Bắc, Quảng Bình trở thành “túi bom” vì vị trí chiến lược đặc biệt – là cửa ngõ chi viện cho chiến trường miền Nam.
Từ năm 1964, không quân Mỹ đánh phá ác liệt khu vực Đồng Hới, đặc biệt là các bến phà, bến đò qua sông Nhật Lệ nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển. Trong hoàn cảnh ấy, dù đã ngoài 50 tuổi, Mẹ Suốt tình nguyện tham gia tổ đò phục vụ bộ đội, dân quân, thanh niên xung phong qua sông.
Ban ngày bom rơi, ban đêm pháo sáng rực trời. Nhiều khi vừa chèo, mẹ vừa phải né những cột nước do bom nổ sát mặt sông. Có chuyến đò chở đầy thương binh, mẹ ghì mái chèo, cúi rạp người trước sức ép bom đạn nhưng vẫn giữ vững tay lái để cập bờ an toàn. Có lúc đò bị hư hỏng, mẹ tự mình vá lại để kịp chuyến sau.
Hình ảnh người mẹ nhỏ bé giữa sóng nước và khói lửa đã trở thành biểu tượng của hậu phương kiên cường. Nhà thơ Tố Hữu từng viết bài thơ “Mẹ Suốt” để ca ngợi tinh thần bất khuất ấy – một người phụ nữ bình dị nhưng gan góc phi thường.
Ngày 11/10/1968, trong một trận bom ác liệt, Mẹ Suốt anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ khiến cả vùng Đồng Hới nghẹn ngào. Nhưng con đò năm xưa vẫn tiếp tục chèo, như tiếp nối ý chí của mẹ.
Sau này, Mẹ Suốt được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Tượng đài của mẹ được dựng bên bờ sông Nhật Lệ, trở thành điểm nhắc nhớ về một thời hoa lửa.
Câu chuyện của Mẹ Suốt không phải là chiến công nơi trận tuyến, mà là bản anh hùng ca thầm lặng của hậu phương. Giữa khói bom khốc liệt, mái chèo của mẹ đã góp phần giữ mạch giao thông thông suốt, tiếp sức cho tiền tuyến.
“Thời hoa lửa” ở Quảng Bình vì thế không chỉ là tiếng súng, mà còn là nhịp chèo bền bỉ của một người mẹ – biểu tượng của lòng yêu nước giản dị mà vĩ đại.



