Người chèo đò không tên
Một người lái đò nhiều năm âm thầm giúp đưa cán bộ, thương binh và người dân qua sông.
Ông Nam không có tên trong bất kỳ danh sách khen thưởng nào.
Ông cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được ghi tên.
Ngày ngày, ông vẫn chèo đò.
Khi có thương binh cần qua sông, ông đưa đi.
Khi có cán bộ cần di chuyển, ông đưa đi.
Có hôm trời mưa lớn, nước sông dâng cao.
Một người bảo:
— Hôm nay nguy hiểm lắm, bác đừng đi.
Ông Nam nhìn sang bờ bên kia.
— Người ta đang chờ.
Rồi ông xuống thuyền.
Nhiều năm sau, khi hòa bình, những người từng đi trên chuyến đò ấy quay lại tìm ông.
Họ không nhớ chính xác ông đã đưa mình qua sông vào ngày nào.
Nhưng họ nhớ người lái đò luôn có mặt khi họ cần.


