Bài viết

NGƯỜI CHÈO ĐÒ THẦM LẶNG TRÊN DÒNG SÔNG NƯỚC MẮT

NGƯỜI CHÈO ĐÒ THẦM LẶNG TRÊN DÒNG SÔNG NƯỚC MẮT

Lào Cai22/05/2026Lưu Thị Huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHÈO ĐÒ THẦM LẶNG TRÊN DÒNG SÔNG NƯỚC MẮT

Lời kể của nhân chứng Nguyễn Thị Hồng (Bến đưa quân sông Thạch Hãn, Quảng Trị)Mùa hè năm 1972, khúc sông Thạch Hãn chảy qua thị xã Quảng Trị không còn là dòng sông hiền hòa tắm mát tuổi thơ tôi, mà nó trở thành "dòng sông máu và nước mắt". Tôi khi ấy mới hai mươi tuổi, là cô gái vạn đò sinh ra và lớn lên trên sông nước. Khi chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ nổ ra, tôi tình nguyện tham gia đội thuyền xung kích, làm nhiệm vụ chở bộ đội và đạn dược vượt sông vào trận địa, rồi chở thương binh trở ra hậu cứ.Mỗi đêm trôi qua trên sông Thạch Hãn là một cuộc dấn thân vào cõi chết. Địch biết đây là con đường tiếp tế duy nhất cho Thành cổ nên chúng rải pháo sáng liên tục, biến mặt sông đêm thành ngày. Máy bay phản lực rít trên đầu, pháo từ hạm đội ngoài biển bắn vào xối xả, dựng lên những cột nước khổng lồ đen kịt. Tôi ngồi trên mạn thuyền đuôi tôm nhỏ bé, tay chèo rướn tới phía trước, mắt căng ra nhìn những khoảng tối giữa các đợt pháo sáng để đưa thuyền lách qua.Tôi nhớ mãi đêm rằm tháng bảy, chiếc thuyền của tôi chở đầy các chiến sĩ trẻ thuộc Sư đoàn 325 qua sông. Giữa dòng, một quả pháo nổ sát sạt. Sức ép của bom hất văng tôi xuống nước, chiếc thuyền bị thủng một mảng lớn, nước tràn vào cuồn cuộn. Trong bóng tối, các chiến sĩ không biết bơi chới với bám vào mạn thuyền. Tôi ngoi lên mặt nước, dùng một tay nắm lấy tóc một chiến sĩ kéo lên, tay kia dùng chiếc áo khoác dày nhét chặt vào lỗ thủng để ngăn nước tràn. Tôi vừa bơi vừa kéo chiếc thuyền loang lổ vết đạn áp vào bờ đá Thành cổ an toàn.Trở ra bờ Bắc, chiếc thuyền của tôi lại đầy ắp những thương binh nặng, thịt xương dập nát vì bom đạn. Tiếng rên xiết nhỏ dần rồi lịm đi trong tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền. Có những chiến sĩ trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay tôi, trước khi đi còn thì thầm: "Chị ơi, nhắn về quê giúp em...". Sau những đêm trắng chèo đò, tóc tôi sạm đi vì khói súng, bàn tay rớm máu vì dây chèo cọ xát. Những người chiến sĩ năm ấy nằm lại dưới đáy sông Thạch Hãn đã biến dòng sông này thành một nghĩa trang không mộ, nơi lòng dũng cảm và tuổi đôi mươi của họ sống mãi cùng sóng nước quê hươn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn