Bài viết

Người chèo đò trên sông Nhật Lệ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa những ngày cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, vùng sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến. Bom đạn ngày đêm trút xuống, nhưng dòng sông vẫn lặng lẽ chứng kiến biết bao con người âm thầm hy sinh vì Tổ quốc.

Tại một xóm nhỏ ven sông có cô gái tên Hòa vừa tròn hai mươi tuổi.

Hòa sinh ra trong gia đình làm nghề chèo đò. Cha cô nhiều năm đưa người qua sông, mẹ bán khoai luộc và nước chè xanh bên bến đò. Từ nhỏ, cô đã quen với tiếng mái chèo khua nước, mùi bùn phù sa và những buổi chiều nhìn hoàng hôn đỏ rực trên mặt sông.

Cô nhanh nhẹn, gan dạ và đặc biệt chèo thuyền rất giỏi. Người trong xóm thường nói:
— Đêm tối đến đâu, Hòa cũng đưa đò sang bến an toàn.

Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều bộ đội, thanh niên xung phong và hàng hóa cần vượt sông để tiếp tục hành quân vào Nam.

Hòa tình nguyện tham gia đội chèo đò bí mật phục vụ chiến trường.

Cha cô trao cho con chiếc mái chèo cũ rồi dặn:
— Con chèo đò không chỉ đưa người qua sông, mà còn đưa hy vọng sang bờ bên kia.

Từ đó, ngày đêm Hòa lặng lẽ chèo đò giữa bom đạn. Có khi là đưa thương binh qua sông, có khi là chở gạo, thuốc men hoặc những lá thư gửi từ hậu phương.

Mỗi chuyến đò đều có thể là chuyến đi không trở lại.

Nhưng cô luôn cười:
— Chỉ cần còn người cần sang sông, em còn chèo.

Một đêm cuối mùa hè, đơn vị nhận tin khẩn: một nhóm thương binh nặng cần được chuyển gấp qua sông trước khi trời sáng, vì sáng ra địch sẽ đánh phá khu vực bến phà.

Nếu chậm trễ, việc cứu chữa sẽ vô cùng khó khăn.

Không ai do dự, Hòa là người đầu tiên nhận chèo chuyến đò ấy.

Đêm đó, trời tối đen như mực, chỉ có ánh sao lấp lánh trên mặt nước. Cô lặng lẽ đẩy thuyền ra giữa dòng, trên thuyền là những thương binh đang sốt cao và vài thùng thuốc quý.

Từng nhịp chèo phải thật nhẹ để tránh tiếng động.

Khi gần đến giữa sông, tiếng máy bay từ xa bất ngờ vọng tới.

Ánh pháo sáng quét trắng cả một vùng trời.

Biết không thể quay lại, Hòa nhanh chóng ghé thuyền sát một bãi lau nhỏ ven sông, dùng thân mình che ánh sáng và giữ thuyền thật yên để không bị phát hiện.

Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, mặt nước rung lên vì bom nổ phía xa.

Cô vẫn siết chặt mái chèo, mắt không rời con thuyền.

Khi nguy hiểm qua đi, Hòa tiếp tục chèo.

Trước lúc bình minh vừa hé, chuyến đò đã cập bến an toàn. Những thương binh được đưa tới trạm quân y kịp thời.

Nhưng trên chuyến quay về để đón người tiếp theo, một trận bom bất ngờ trút xuống bến sông.

Hòa đã mãi mãi nằm lại trên chính dòng sông quê hương mình.

Sau ngày đất nước hòa bình, người dân bên sông Nhật Lệ vẫn nhắc về cô gái chèo đò năm ấy — người đã dùng đôi tay nhỏ bé chèo qua bom đạn để giữ lấy sự sống cho biết bao người.

Người chèo đò trên sông Nhật Lệ không chỉ đưa người qua sông, mà còn chuyên chở lòng dũng cảm, tình yêu nước và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ thanh xuân trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn