Người Chèo Đò Trên Sông Thạch Hãn
Trong mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị, ông Sáu - một người dân chài luống tuổi - đã tình nguyện dùng thuyền độc mộc của mình để chở thương binh và vũ khí vượt qua dòng sông Thạch Hãn đầy bom đạn. Trong một đêm địch phong tỏa gắt gao, bất chấp nguy hiểm, ông vẫn nhận lời chở ba chiến sĩ bị thương nặng sang bờ bắc. Giữa dòng sông, một mảnh pháo ghim trúng ngực ông Sáu, nhưng với nghị lực phi thường, ông vẫn cắn răng ghì chặt mái chèo đưa thuyền cập bến an toàn. Các thương binh được cứu sống,
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, sông Thạch Hãn trở thành con đường máu nối giữa hậu phương và trận địa Thành cổ Quảng Trị. Ban ngày dòng sông phẳng lặng, nhưng ban đêm lại rực cháy bởi bom đạn và pháo sáng.
Ông Sáu, một người dân chài luống tuổi ở làng ven sông, tình nguyện dùng chiếc thuyền độc mộc của mình để chở thương binh và súng đạn qua sông. Suốt hai tháng ròng rã, bất kể mưa bom bão đạn, chiếc thuyền của ông vẫn lầm lũi đi về giữa hai bờ.Một đêm nọ, bến sông bị địch phong tỏa dữ dội bằng pháo bầy. Đơn vị của Hùng có ba thương binh nặng cần phải rút sang bờ bắc ngay lập tức để cứu chữa."Nguy hiểm lắm ông Sáu ơi, pháo dập dày thế này đi sao được!", Hùng lo lắng ngăn cản khi thấy ông Sáu đang tháo dây neo thuyền.Ông Sáu chỉ cười, nụ cười hiền hậu hằn sâu những nếp nhăn: "Tụi nó cần trạm y tế hơn là cần ở đây chịu trận. Chú cứ yên tâm, khúc sông này tôi thuộc như lòng bàn tay!".Thuyền rời bến. Ông Sáu dồn hết sức bình sinh khua mái chèo rẽ nước. Pháo sáng vút lên cao, soi rõ mặt sông đầy bọt sóng. Một loạt đạn pháo nổ sầm sập ngay sau đuôi thuyền. Chiếc thuyền chao đảo dữ dội.Một mảnh pháo ghim thẳng vào ngực ông Sáu. Ông lảo đảo nhưng hai tay vẫn ghì chặt lấy mái chèo. Máu chảy đẫm ngực áo, nhưng ông biết mình không thể buông tay lúc này. Chỉ cần thuyền dừng lại một giây, tất cả sẽ làm mồi cho hà bá và đạn giặc."Cố lên... sắp tới bờ rồi các chú ơi...", ông Sáu thều thào, giọng nghẹn lại vì máu tràn lên cổ họng.Bằng một nghị lực phi thường, người chèo đò kiên cường ấy đã đưa được chiếc thuyền cập vào bờ bắc an toàn. Các chiến sĩ lao ra bế thương binh lên trạm xá. Khi Hùng quay lại để dìu ông Sáu, anh bàng hoàng nhận ra ông đã gục xuống bên mạn thuyền. Đôi bàn tay thô ráp của người dân chài vẫn nắm chặt lấy cây chèo gỗ như không muốn rời xa.Ông Sáu đã hy sinh sau khi hoàn thành chuyến đò cuối cùng của cuộc đời mình.Nhiều năm sau chiến tranh, Hùng cùng những người đồng đội năm xưa được cứu sống quay trở lại bến sông Thạch Hãn. Họ thả xuống dòng nước trong xanh những đóa hoa cúc trắng để tưởng nhớ người chèo đò thầm lặng – người đã dùng cả mạng sống của mình để nối nhịp cầu sinh tử cho bao thế hệ thanh niên.



