NGƯỜI CHÈO ĐÒ TRONG ĐÊM "ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG"
Chiến sĩ vận tải đường thủy từng thực hiện những chuyến đò bí mật chở thương binh và lương thực qua sông Ninh trong mười hai ngày đêm khói lửa năm 1972. Giờ đây, ông là một lão nông tri điền, người luôn canh cánh việc giữ gìn vệ sinh môi trường dòng sông quê hương để trả ơn mạch máu đã che chở mình năm xưa
Cuối năm 1972, khi Hà Nội và các tỉnh lân cận rung chuyển bởi bom B-52, dòng sông Ninh đoạn chảy qua xã Trực Tuấn cũng trở thành một mục tiêu đánh phá ác liệt. Ông Lực khi ấy là một thanh niên giao liên đường thủy, đôi tay rắn rỏi và thuộc lòng từng khúc sông, bến bãi. Ngôn ngữ của ông năm ấy là tiếng mái chèo khua nước nhẹ hẫng như hơi thở giữa đêm khuya, là mùi bùn hăng nồng và ánh mắt luôn dõi theo những vệt pháo sáng trên bầu trời. Con đò nhỏ của ông là "xe cấp cứu" thầm lặng, chuyên chở thương binh từ tiền tuyến về hậu phương và đưa quân nhu lên các trận địa cao xạ.
Ông kể về một đêm tháng 12 lạnh thấu xương, khi một quả bom nổ sát bờ sông làm sóng đánh trùm lên đò. Giữa màn đêm đặc quánh khói bom, ông phải bình tĩnh chèo lái để đò không lật, che chắn cho ba người thương binh đang nằm co quắp. "Sông Ninh lúc ấy như người mẹ, che chở cho chúng tôi dưới làn bom," ông xúc động nhớ lại. Bằng lòng dũng cảm và sự thông thuộc địa hình, ông đã thực hiện thành công hàng trăm chuyến đò cảm tử, giữ vững mạch máu giao thông cho Trực Tuấn trong những giờ phút ngặt nghèo nhất của lịch sử.
Hòa bình trở lại, ông Lực gắn bó với ruộng đồng tại xóm Đông. Hiện tại, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia các hoạt động bảo vệ đê điều và dòng sông Ninh. Ông dành thời gian kể cho con cháu nghe về những đêm chèo đò trong khói lửa, về tình đồng đội ấm áp giữa lằn ranh sinh tử. Nhìn ông lão gầy gò, đôi tay vẫn chắc khỏe đẩy mái chèo đưa cháu đi chơi trên sông vào những buổi chiều yên ả, người ta thấy một sự bình yên vô giá. Với ông Lực, dòng sông Ninh không chỉ là nguồn nước tưới tiêu, mà là một chứng nhân lịch sử, là nơi lưu giữ tuổi thanh xuân và lòng quả cảm của người dân Trực Tuấn.



