Người Chèo Xuồng Chở Thuốc Giữa Vùng Nước Lũ
Ông Lâm Văn Nhung, sinh năm 1953, thuộc thế hệ đã trải qua chiến tranh và tiếp tục gắn bó với những năm tháng khó khăn trong công cuộc bảo vệ Tổ quốc sau hòa bình. Sinh ra ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, ông sớm quen với sông nước, ghe xuồng và cuộc sống mưu sinh vất vả của người dân miền Tây. Sau những năm đất nước còn nhiều thiếu thốn, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại một đơn vị y tế – dân vận đóng quân ở khu vực vùng sâu, vùng ngập nước giáp biên. Công việc của ông là vận chuyển thuốc men, nhu yếu phẩm bằng xuồng máy đến các điểm y tế nhỏ và các tổ công tác phân tán trong vùng. Thời điểm đó, đường bộ chưa phát triển, nhiều nơi chỉ có thể di chuyển bằng đường thủy. Mùa nước nổi, cả cánh đồng mênh mông biến thành biển nước, vừa là thuận lợi nhưng cũng đầy hiểm nguy vì dòng chảy mạnh và thời tiết thất thường. Ông Lâm Văn Nhung là người thạo đường sông nước, lại có kinh nghiệm lái xuồng trong điều kiện khó khăn nên thường được giao những chuyến vận chuyển quan trọng, đặc biệt là thuốc men và vật tư y tế. Một tình tiết cụ thể khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa nước nổi năm 1984. Hôm đó, ông nhận nhiệm vụ chở thuốc men và dụng cụ y tế đến một điểm điều trị dã chiến nằm sâu trong vùng ngập nước. Trời bất ngờ đổ mưa lớn kèm gió mạnh, khiến mặt nước nổi sóng và dòng chảy trở nên xiết hơn bình thường. Khi xuồng đi qua đoạn kênh hẹp giữa rừng tràm, một thân cây mục trôi ngang bất ngờ va mạnh vào mũi xuồng, làm xuồng bị lệch hướng và nghiêng sang một bên. Nhiều thùng thuốc suýt rơi xuống nước. Trong tình huống nguy hiểm, ông Lâm Văn Nhung lập tức tắt máy, dùng sào chống xuống đáy bùn để giữ xuồng không bị cuốn đi. Trong mưa gió, ông cùng đồng đội nhanh chóng buộc chặt lại số thuốc men, cố định toàn bộ hàng hóa để tránh bị hư hỏng. Điều khó khăn hơn là nước bắt đầu dâng cao và chảy mạnh hơn, khiến việc điều khiển xuồng gần như không thể tiếp tục ngay lập tức. Ông phải chờ một khoảng thời gian ngắn, vừa giữ xuồng vừa quan sát dòng nước để chọn lại hướng đi an toàn. Sau khi ổn định, ông tiếp tục chèo xuồng trong điều kiện mưa lớn kéo dài nhiều giờ, cuối cùng cũng đưa được toàn bộ thuốc men đến điểm điều trị an toàn và kịp thời cho các y bác sĩ sử dụng. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Nhung không kịp giữ xuồng và bảo vệ thuốc thì điểm điều trị chắc thiếu thuốc rất nguy hiểm”. Nhắc về chuyện cũ, ông Lâm Văn Nhung chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho thuốc còn nguyên để bà con và anh em có cái dùng khi cần”. Những năm tháng gian khó đã qua, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người chèo xuồng hậu cần năm ấy vẫn còn được nhiều người nhắc nhớ. Điều đáng quý ở ông không nằm ở sự hào nhoáng, mà là sự bền bỉ, trách nhiệm và tinh thần không ngại hiểm nguy trong công việc thầm lặng. Câu chuyện về người chèo xuồng chở thuốc giữa vùng nước lũ là minh chứng rằng trong thời chiến và giai đoạn bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những chuyến xuồng vượt mưa gió giữa rừng nước, họ đã góp phần giữ vững sự sống và chăm lo cho đồng đội, nhân dân nơi vùng biên cương.



