NGƯỜI CHÈO XUỒNG DẪN ĐƯỜNG TRONG ĐÊM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng sông nước chằng chịt thuộc Long An, những con kênh, con rạch không chỉ là nguồn sống mà còn là tuyến đường bí mật của cách mạng.
Ông Năm Chèo là một người gắn bó cả đời với chiếc xuồng nhỏ. Nhìn ông, ai cũng nghĩ chỉ là một người chài lưới, đưa đón bà con qua lại.
Nhưng khi đêm xuống, ông trở thành người dẫn đường cho các chuyến đi đặc biệt.
Những chuyến xuồng của ông không có đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có mái chèo khẽ khua nước. Ông thuộc lòng từng khúc rạch, từng đoạn ngoằn ngoèo, biết chỗ nào nước sâu, chỗ nào có thể ẩn nấp.
Một đêm nọ, ông nhận nhiệm vụ đưa một tổ cán bộ vượt qua khu vực địch kiểm soát gắt gao.
Trời tối đen, mây che kín trăng.
Ông chèo xuồng men theo những con rạch nhỏ, tránh xa tuyến tuần tra chính.
Khi xuồng đến gần một khúc cua, ông bất ngờ ra hiệu dừng lại.
Từ xa, ánh đèn của xuồng địch đang quét qua mặt nước.
Không chần chừ, ông nhanh chóng lái xuồng vào một nhánh rạch hẹp, nơi có nhiều cây bần mọc sát mép nước. Ông kéo xuồng sát vào bờ, dùng lá cây che lại.
Mọi người nằm im, nín thở.
Chiếc xuồng tuần tra đi ngang qua, ánh đèn lướt qua mặt nước, nhưng không phát hiện ra họ.
Chờ khi an toàn, ông mới tiếp tục hành trình.
Suốt chuyến đi, ông không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng ra hiệu bằng tay. Sự bình tĩnh và kinh nghiệm của ông khiến mọi người yên tâm.
Gần sáng, xuồng cập bến an toàn.
Một cán bộ nắm tay ông:
“Nếu không có chú, tụi tôi không biết đường nào mà đi.”
Ông cười hiền:
“Tui chỉ quen nước thôi, còn mấy chú lo việc lớn.”
Câu nói giản dị nhưng đầy khiêm nhường.
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm Chèo đã thực hiện nhiều chuyến đi như thế, âm thầm đưa đón cán bộ qua những vùng nguy hiểm.
Sau ngày hòa bình, ông vẫn chèo xuồng trên những con rạch quen thuộc. Nhưng với người dân Long An, ông không chỉ là người chèo xuồng, mà còn là “người giữ đường nước” của cách mạng.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, mỗi con sông, mỗi con rạch đều có những con người âm thầm dẫn lối.
Và từ những chuyến xuồng lặng lẽ trong đêm, “hoa lửa” đã được đưa qua mọi ngả đường – bền bỉ và không bao giờ tắt.


