NGƯỜI CHỊ BÁN HÀNG Ở CHỢ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cô gái trẻ ngày nào cũng ra chợ bán hàng để phụ giúp mẹ.
Em trai cô thường ghé qua.
Mỗi lần đi, anh đều hỏi:
“Hôm nay bán được không chị?”
Cô cười:
“Cũng được.”
Anh thường giúp chị xách hàng rồi mới đi.
Sau ngày anh lên đường, cô vẫn ngồi ở đúng gian hàng cũ.
Mỗi khi có người trẻ ghé mua, cô lại vô thức nhìn lên.
Có những người có dáng giống em trai khiến cô giật mình.
Nhưng rồi cô nhận ra không phải.
Nhiều năm sau, khu chợ được xây dựng lại.
Gian hàng cũ không còn.
Cô đã nghỉ bán.
Nhưng mỗi lần đi qua khu chợ, cô vẫn nhớ những buổi sáng năm xưa.
Một người bạn hỏi:
“Chị còn nhớ em không?”
Cô đáp:
“Nhớ chứ.”
“Nhớ nhất điều gì?”
Cô suy nghĩ rồi nói:
“Nhớ lúc nó xách hàng giúp tôi.”
Không phải những điều lớn lao.
Chỉ là một chiếc túi hàng, một câu hỏi và vài phút đứng cạnh nhau.
Nhưng chính những khoảnh khắc bình thường ấy lại trở thành điều người ta nhớ nhất khi một người thân không còn.
Tuổi trẻ của họ từng gắn với những buổi sáng rất đỗi giản dị.
Và ký ức ấy vẫn còn trong lòng người chị.


