Người chị cả và "mười bông hoa" Đồng Lộc
Là tiểu đội trưởng, Võ Thị Tần luôn coi chín cô gái còn lại như những người em ruột thịt của mình. Chị không chỉ chỉ huy nghiêm túc trên trận địa mà còn chăm lo cho các em từng miếng ăn, giấc ngủ, từng chiếc áo rách vai.
Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom dữ dội vừa dội xuống eo đường độc đạo. Xe vận tải chở hàng chi viện cho miền Nam bị tắc nghẽn. Không chút chần chừ, chị Tần tập hợp tiểu đội: "Các em, đường ra tiền tuyến không thể tắc. Chúng ta ra trận!" [1, 3]
Mười cô gái trẻ măng, người nhỏ tuổi nhất mới chỉ 17, lao ra trận địa ngay khi khói bom còn chưa tan hết. Chị Tần chạy trước, vừa cắm cọc tiêu tiêu bom, vừa liên tục ngoái lại nhắc nhở: "Cúc ơi, né sang bên trái! Nhỏ ơi, cẩn thận hố bom cũ!" Chị luôn chọn đứng ở những vị trí nguy hiểm nhất để che chắn cho các em. Giữa lằn ranh sinh tử, sự mạnh mẽ và chở che của "chị cả" Võ Thị Tần đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp cả tiểu đội kiên cường bám trụ, quyết giữ vững mạch máu giao thông.



