NGƯỜI CHỊ CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH
Trong đơn vị, cô y tá được mọi người gọi là “chị”.
Chị chăm sóc từng người như em ruột.
Người lính trẻ nào nhận được thư nhà, chị đều nhắc:
“Viết thư về cho mẹ đi.”
Có người ngại viết, chị viết hộ.
Có người không biết diễn đạt tình cảm, chị giúp họ tìm lời.
Sau chiến tranh, chị nhận được nhiều lá thư từ những người lính năm xưa.
Có người đã trở thành cha, thành ông.
Nhưng họ vẫn gọi:
“Chị ơi!”
Chị cất tất cả những lá thư ấy vào một chiếc hộp.
Đó là phần thưởng đẹp nhất cho những năm tháng tuổi trẻ của chị.



