NGƯỜI CHỊ CỨU THƯƠNG TRÊN CÁNH ĐỒNG CHUM
NGƯỜI CHỊ CỨU THƯƠNG TRÊN CÁNH ĐỒNG CHUM
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ Nguyễn Thị Tâm (Cựu quân y tình nguyện tại Lào)
"Những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế tại Cánh đồng Chum (Xiêng Khoảng, Lào) là một chương đời không thể phai mờ trong ký ức của tôi. Ở nơi chiến trường xa xôi ấy, bộ đội tình nguyện Việt Nam và các chiến sĩ Pathet Lào đã cùng chung một chiến hào, chia nhau từng củ sắn lùi, từng ngụm nước suối hòa cùng máu và mồ hôi.
Trạm quân y của chúng tôi nằm sâu trong một hang đá lớn. Thương binh đưa về từ trận địa có cả người Việt lẫn người Lào. Bất đồng ngôn ngữ ban đầu là một rào cản lớn, nhưng trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, tình người và sự tận tụy đã trở thành thứ ngôn ngữ chung linh nghiệm nhất.
Tôi nhớ nhất một chiến sĩ trẻ người Lào tên là Thao Phun, bị thương nát một bên cánh tay do mìn cào xới. Cậu ấy nhập viện trong tình trạng sốt cao mê sảng, luôn miệng gọi mẹ bằng tiếng Lào. Tôi vừa thay băng vừa nắm lấy bàn tay còn lại của cậu, khẽ hát những giai điệu bài ca lầm thầm của hai nước để trấn an. Mỗi lần đau đớn, Thao Phun lại siết chặt tay tôi như tìm kiếm một chỗ dựa.
Tôi đã chăm sóc cậu ấy suốt một tháng trời, nhường từng khẩu phần sữa hiếm hoi của mình cho cậu bồi dưỡng. Ngày xuất viện để trở lại đơn vị chiến đấu, Thao Phun đã tháo chiếc vòng bạc đeo cổ – bùa hộ mệnh do mẹ cậu tặng – đeo vào tay tôi, xúc động nói bằng vốn tiếng Việt bập bẹ: 'Cảm ơn chị cả Việt Nam. Chị là mẹ, là chị của em'. Chiếc vòng bạc ấy tôi vẫn giữ đến tận hôm nay, như một minh chứng cho tình đoàn kết liên minh chiến đấu vĩ đại của hai dân tộc."


