NGƯỜI CHỊ ĐƯA ĐÒ TRÊN SÔNG THẠCH HÃN
NGƯỜI CHỊ ĐƯA ĐÒ TRÊN SÔNG THẠCH HÃN
Dòng sông Thạch Hãn những năm mùa hè đỏ lửa 1972 luôn cuộn chảy trong khói bom và pháo sáng. Trên bến sông sạt lở, chị lướt nhẹ mái chèo đưa những chuyến đò chở chiến sĩ trẻ sang sông vào Thành cổ. Chị tên Hoa, một cô gái miền quê sông nước Quảng Trị có đôi mắt sáng và nụ cười đượm buồn kiên nghị. Bất kể ngày hay đêm, cứ có lệnh là chị lại xuống thuyền, mặc cho bom đạn gầm rú xé toạc màn sương. Những người lính trẻ ngồi trên thuyền nhìn mái chèo của chị mà thêm vững lòng trước giờ phút vào trận địa. Nhiều lần thuyền bị sóng súng thần công đánh lật, chị lại dũng cảm lao mình xuống dòng nước xiết cứu đồng đội. Chị thuộc lòng từng rạn đá, từng khúc sông để né tránh làn đạn bắn phá điên cuồng của kẻ thù bờ nam. Đối với những người chiến sĩ, bờ vai nhỏ bé của chị chính là chiếc cầu nối giữa sự sống và nhiệm vụ vinh quang. Trong một chuyến đò đêm chở đầy đạn dược, một quả pháo tọa độ rơi trúng vị trí con thuyền đang lướt tới. Chị Hoa đã anh dũng ngã xuống, máu của chị hòa vào dòng nước đỏ nặng phù sa của con sông quê hương. Mái chèo của chị xuôi theo dòng, nhưng tinh thần kiên trung ấy đã hóa thành bất tử cùng sóng nước linh thiêng. Chiếc đò xưa tuy không còn, nhưng khúc ca về người con gái đưa đò thời hoa lửa vẫn sống mãi với thời gian.


