NGƯỜI CHỊ GÁI VÀ QUYỂN VỞ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Người chị gái tặng em trai một quyển vở trước ngày cậu lên đường.
Bìa vở có một dòng chữ do chị viết:
“Nhớ viết thư về.”
Người em cười:
“Em sẽ viết.”
Anh thật sự đã viết nhiều lá thư.
Trong đó có những chuyện rất nhỏ.
Hôm nay trời mưa.
Hôm nay anh được nghỉ.
Hôm nay nhớ món canh mẹ nấu.
Những lá thư được gửi về nhà.
Người chị đọc đi đọc lại.
Một thời gian sau, thư không còn.
Quyển vở được gửi về cùng đồ dùng cá nhân.
Người chị mở ra.
Những trang cuối còn trống.
Cô nhìn những dòng chữ của em.
Cô không viết thêm vào.
Cô giữ nguyên.
Nhiều năm sau, quyển vở được đặt trong tủ sách.
Con của người chị tò mò lấy ra.
Cô kể:
“Đây là vở của cậu con.”
Đứa trẻ hỏi:
“Cậu viết gì?”
Người chị mở từng trang và đọc lại.
Những câu chuyện bình thường khiến cả hai mẹ con mỉm cười.
Đứa trẻ nhận ra người cậu không chỉ tồn tại qua một bức ảnh.
Cậu từng có những ngày vui.
Từng than mưa.
Từng nhớ món ăn mẹ nấu.
Từng viết thư cho gia đình.
Quyển vở trở thành nơi giữ lại tiếng nói của một người đã đi xa.
Và dòng chữ “Nhớ viết thư về” trên bìa vẫn còn đó.
Một lời nhắc giản dị.
Một lời hẹn không bao giờ có lá thư tiếp theo.


