Người chị giao liên vượt thác trong đêm
Con thác ở sườn tây Tam Đảo ban ngày đã dữ, ban đêm lại càng đáng sợ hơn. Nước từ trên cao đổ xuống trắng xóa, gầm lên như sấm, hơi nước bốc lên lạnh buốt. Nhưng với đội giao liên, con thác ấy lại là con đường bắt buộc phải vượt qua để đưa tài liệu từ căn cứ về các đơn vị phía ngoài. Người đảm nhận nhiệm vụ khó khăn ấy thường xuyên nhất là chị Vân. Chị Vân hơn hai mươi lăm tuổi, dáng người chắc khỏe, đôi mắt sắc và bình tĩnh. Từ khi tham gia giao liên, chị đã thuộc từng đoạn rừng, từng khúc suối, từng mỏm đá quanh Tam Đảo. Với chị, núi rừng không chỉ là địa hình, mà là người bạn che chở. Những đêm vượt thác, chị thường đi một mình hoặc đi cùng một giao liên trẻ. Tài liệu được bọc kín trong túi vải chống nước, buộc chặt trước ngực. Chị dặn:
“Ngã có thể đau, nhưng túi này không được ướt.” Đêm ấy, mưa rừng nặng hạt, nước thác dâng cao, chảy xiết hơn thường ngày. Người giao liên trẻ đi cùng nhìn dòng nước cuộn xoáy mà run:
– Chị ơi, nước lớn thế này có qua được không? Chị Vân nhìn một lúc rồi nói chắc nịch:
– Không qua tối nay thì ngày mai tài liệu không kịp. Phải đi. Chị buộc dây rừng vào gốc cây lớn, đầu kia cột vào thắt lưng mình, rồi ra hiệu cho người đi sau giữ dây. Từng bước, chị men theo mỏm đá trơn trượt, nước tạt vào mặt lạnh buốt. Có lúc dòng nước xô mạnh, cả người chị nghiêng hẳn đi, chỉ còn sợi dây rừng giữ lại. Người giao liên phía sau sợ đến tái mặt, nhưng vẫn nắm chặt dây, không dám buông. Chị Vân vừa đi vừa hô nhỏ:
– Bình tĩnh, theo đúng bước chị, đừng nhìn xuống nước. Khi ra đến giữa thác, một tảng đá phủ rêu khiến chân chị trượt đi. Cả thân người chúi xuống, nước cuốn mạnh. Trong khoảnh khắc, chị chỉ kịp ôm chặt túi tài liệu vào ngực. Sợi dây rừng căng ra, siết vào thắt lưng đau điếng, giữ chị lại giữa dòng nước xiết. Chị bám chặt vào dây, cố gắng đứng lên. Phải mất mấy phút, chị mới lấy lại được thăng bằng. Người giao liên phía sau run giọng:
– Chị ơi, suýt nữa thì… Chị cười, dù mặt tái đi vì lạnh:
– Chưa đến lúc đâu. Đi tiếp. Cuối cùng, họ cũng qua được thác. Lên tới bờ bên kia, cả hai ngồi bệt xuống đất, thở dốc. Quần áo ướt sũng, tay chân tê cóng, nhưng túi tài liệu vẫn khô ráo. Chị Vân mở túi kiểm tra, thấy giấy tờ còn nguyên vẹn, mới thở phào. Người giao liên trẻ nhìn chị bằng ánh mắt đầy kính phục:
– Sao chị gan thế? Chị Vân lắc đầu:
– Không phải gan. Là vì nếu mình không đi, người khác sẽ phải đi. Mà có những việc, phải có người chịu khó trước. Những năm sau đó, chị Vân còn vượt thác không biết bao nhiêu lần nữa. Mỗi lần đều nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ chị để thất lạc một bức thư hay một tờ tài liệu nào. Con thác Tam Đảo trở thành chứng nhân cho sự bền bỉ và lòng dũng cảm thầm lặng của người phụ nữ giao liên. Ngày hòa bình, con thác được làm cầu bắc qua, nước vẫn chảy ầm ào nhưng không còn dữ dội trong mắt người qua đường. Mỗi lần đi ngang, chị Vân lại dừng lại một lúc, nhìn dòng nước và mỉm cười. Bởi chị biết, trong tiếng thác ấy còn vang vọng cả tuổi trẻ của mình – một tuổi trẻ đã vượt qua sợ hãi để giữ trọn mạch sống của cách mạng.



