Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người chị Hà Tĩnh thay em trai viết tiếp ước mơ còn dang dở

Câu chuyện kể về một người chị Hà Tĩnh đã vượt qua nỗi đau mất em, sống và lao động thay phần em còn dang dở.

Hà Tĩnh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Võ Thị Lan, sinh năm 1950, là chị gái của một liệt sĩ đã hy sinh trong những năm chiến tranh ác liệt. Em trai bà lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiều ước mơ chưa kịp thực hiện.

Bà kể, em mình là người hiền lành, chăm chỉ, luôn giúp đỡ gia đình. Trước khi đi, em còn nói sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về phụ giúp cha mẹ.

Nhưng lời hứa ấy đã không thành.

Tin em hy sinh đến với gia đình như một cú sốc lớn. Bà nhớ rõ ngày đó, mẹ bà ngồi lặng đi, không nói nên lời.

Bà cũng đau đớn, nhưng tự nhủ phải mạnh mẽ.

Bởi nếu ai cũng gục ngã, thì gia đình sẽ không thể đứng vững.

Từ đó, bà thay em gánh vác công việc trong nhà. Từ đồng áng đến chăm sóc cha mẹ, bà đều cố gắng làm tốt nhất có thể.

Bà giữ lại những kỷ vật của em: quyển sổ nhỏ, vài dòng chữ viết tay, một tấm ảnh cũ.

Mỗi lần nhìn vào đó, bà như thấy em vẫn còn đâu đây.

Bà nói, điều khiến bà day dứt nhất là em còn quá trẻ, còn nhiều điều chưa kịp làm.

Chính vì vậy, bà luôn cố gắng sống tốt, làm việc chăm chỉ – như một cách để “sống thay phần của em”.

Nhiều năm trôi qua, nỗi đau dần lắng lại, nhưng tình cảm thì vẫn vẹn nguyên.

Đối với bà, em trai không chỉ là ký ức, mà là động lực để bà tiếp tục sống ý nghĩa hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn