Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chỉ huy bảo vệ cơ quan Tỉnh ủy Cần Thơ

Phạm Văn Nhờ là một chiến sĩ quê ở Long Mỹ, Cần Thơ, tham gia cách mạng từ phong trào Đồng Khởi. Trong những năm chống Mỹ, ông gắn bó với nhiệm vụ bảo vệ cơ quan Tỉnh ủy Cần Thơ và dần trở thành người chỉ huy của lực lượng này. Ông hy sinh vào những tháng cuối của cuộc kháng chiến, khi đang chuẩn bị cho những trận đánh trong chiến dịch Hồ Chí Minh

Vĩnh Long10/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Nhờ sinh năm 1939 tại Long Bình, Long Mỹ, Cần Thơ. Ông xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm chiến tranh diễn ra ngày càng quyết liệt ở miền Nam.

Năm 1960, khi phong trào Đồng Khởi đang lan rộng, Phạm Văn Nhờ tham gia lực lượng du kích ở xã Long Bình. Lúc ấy ông mới khoảng 21 tuổi. Từ một người thanh niên ở quê, ông bắt đầu làm quen với công việc chiến đấu và những nhiệm vụ của một người hoạt động cách mạng.

Sau một thời gian, ông được điều về C.2012, đơn vị có nhiệm vụ bảo vệ cơ quan Tỉnh ủy Cần Thơ. Công việc này đặc biệt quan trọng vì Tỉnh ủy là nơi tập trung nhiều cán bộ chủ chốt. Nếu cơ quan bị phát hiện, rất nhiều người có thể gặp nguy hiểm.

Ban đầu, Phạm Văn Nhờ chỉ là một chiến sĩ trong đơn vị. Nhưng qua nhiều năm, ông dần được giao những trách nhiệm lớn hơn. Từ tiểu đội phó, ông lần lượt trở thành người chỉ huy ở những cấp cao hơn và cuối cùng giữ chức Đại đội trưởng.

Điều mình thấy đáng chú ý là công việc của ông không chỉ đơn giản là đứng ra bảo vệ một địa điểm. Lực lượng của ông phải thường xuyên di chuyển, quan sát tình hình và tìm cách bảo đảm an toàn cho các cán bộ đang hoạt động.

Có lần, trong năm 1970, một cuộc họp của Tỉnh ủy tại khu vực Kênh Ngang bất ngờ bị đối phương tập kích. Phạm Văn Nhờ đã nhanh chóng tổ chức đưa những người tham dự đến nơi an toàn, sau đó cùng đồng đội chống trả để mở đường.

Đến năm 1972, cơ quan Tỉnh ủy đóng tại Long Mỹ. Khi phát hiện lực lượng đối phương chuẩn bị tiến công vào khu căn cứ, ông đã báo cáo tình hình và tổ chức đưa cơ quan Tỉnh ủy di chuyển trước. Nhờ vậy, những cán bộ chủ chốt tránh được một cuộc tập kích bất ngờ.

Bên cạnh nhiệm vụ bảo vệ cơ quan, Phạm Văn Nhờ còn trực tiếp chỉ huy lực lượng đánh vào một số đồn trên địa bàn. Những hoạt động này giúp giải phóng nhiều người dân đang bị kiểm soát và mở rộng khu vực hoạt động của lực lượng cách mạng.

Nhưng chiến tranh cũng khiến ông phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm. Công việc của ông luôn gắn với việc bảo vệ người khác, nên nhiều khi bản thân ông phải ở lại phía sau hoặc đứng ở vị trí nguy hiểm để đồng đội có thời gian rút lui.

Đầu năm 1975, tình hình chiến trường thay đổi rất nhanh. Khi cuộc Tổng tiến công mùa Xuân đang đến gần, Phạm Văn Nhờ tiếp tục được giao nhiệm vụ chuẩn bị cho các hoạt động quân sự.

Tháng 3 năm 1975, trong lúc đang đi nghiên cứu địa hình trên tuyến đường Cầu Móng – Kinh Cùng để chuẩn bị cho chiến dịch Hồ Chí Minh, ông bị pháo đối phương bắn và hy sinh.

Ông ra đi khi cuộc chiến chỉ còn cách ngày đất nước thống nhất một khoảng thời gian rất ngắn.

Sau khi hy sinh, Phạm Văn Nhờ được trao tặng nhiều phần thưởng vì những đóng góp trong chiến đấu. Đến ngày 28 tháng 8 năm 1981, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều mình thấy đáng nhớ ở Phạm Văn Nhờ là ông không phải một nhân vật thường xuất hiện trong những câu chuyện lịch sử quen thuộc. Ông không gắn với một chiến thắng mà ai cũng biết, mà gắn với một công việc rất cụ thể: bảo vệ những người đang làm việc và hoạt động cách mạng ở Cần Thơ.

Nếu không có những người làm nhiệm vụ như ông, các cơ quan và cán bộ ở chiến trường sẽ khó có thể duy trì hoạt động trong một hoàn cảnh liên tục bị truy tìm và tấn công.

Phạm Văn Nhờ đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho quê hương. Ông hy sinh khi chiến tranh gần kết thúc, nhưng những gì ông làm trong suốt 15 năm hoạt động đã góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng ở Cần Thơ và trở thành một phần của lịch sử địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn