Người Chỉ Huy Cuối Cùng Rời Biển Lửa

Trong nghề chữa cháy, có một nguyên tắc bất thành văn.
Người chỉ huy luôn là người bước vào hiện trường đầu tiên để nắm tình hình.
Và cũng là người chỉ rời đi khi đã chắc chắn đồng đội của mình an toàn.
Trung tá Đặng Anh Quân đã sống trọn vẹn với nguyên tắc ấy.
Sinh năm 1977, anh dành phần lớn cuộc đời trong lực lượng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ. Trải qua nhiều năm công tác, anh trở thành Đội trưởng Đội Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ Công an quận Cầu Giấy, Hà Nội.
Đối với những chiến sĩ trẻ, anh không chỉ là người chỉ huy mà còn là người thầy.
Anh dạy họ cách sử dụng từng thiết bị cứu hộ.
Dạy cách đọc hướng gió.
Dạy cách tìm lối tiếp cận trong những đám cháy phức tạp.
Và trên hết, anh luôn nhắc một điều:
"Đi cứu người thì phải bình tĩnh. Bình tĩnh để cứu được nhiều người hơn."
Đêm ngày 1 tháng 8 năm 2022.
Chuông báo cháy vang lên.
Một quán karaoke trên địa bàn quận Cầu Giấy bốc cháy dữ dội.
Ngọn lửa nhanh chóng bao trùm nhiều tầng của tòa nhà.
Khói đen đặc quánh khiến việc tiếp cận hiện trường trở nên vô cùng nguy hiểm.
Ngay khi có mặt, Trung tá Đặng Anh Quân nhanh chóng chỉ huy triển khai đội hình chữa cháy và tổ chức các mũi tìm kiếm, cứu nạn.
Trong hoàn cảnh khói dày, nhiệt độ cao và kết cấu công trình tiềm ẩn nhiều nguy cơ, anh vẫn trực tiếp cùng đồng đội tiến sâu vào bên trong.
Đối với người chỉ huy ấy, mỗi phút chậm trễ có thể đồng nghĩa với việc đánh mất một cơ hội cứu người.
Những nạn nhân được đưa ra ngoài.
Công tác chữa cháy vẫn tiếp tục.
Người chỉ huy vẫn ở tuyến đầu.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, Trung tá Đặng Anh Quân đã anh dũng hy sinh.
Sự ra đi của anh là mất mát lớn đối với lực lượng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ, với Công an Thủ đô và với những người từng sát cánh cùng anh qua biết bao vụ cháy.
Sau khi hy sinh, anh được truy thăng cấp bậc hàm Thượng tá.
Đó là sự ghi nhận xứng đáng dành cho một người cán bộ đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp bảo vệ tính mạng và tài sản của Nhân dân.
Nhưng đối với đồng đội, điều khiến họ nhớ nhất không phải quân hàm trên vai áo.
Đó là hình ảnh người đội trưởng luôn là người đi đầu.
Là ánh mắt bình tĩnh giữa biển lửa.
Là những mệnh lệnh dứt khoát trong những thời khắc cam go nhất.
Là sự tận tâm với nghề và tình thương dành cho đồng đội.
Nghề chữa cháy không chỉ đối mặt với lửa.
Đó còn là cuộc chiến với thời gian, với khói độc, với sự sụp đổ bất ngờ của những công trình đang cháy.
Những người lính cứu hỏa hiểu rất rõ điều đó.
Nhưng họ vẫn bước vào.
Bởi phía sau những cánh cửa đang bốc cháy là những con người cần được cứu.
Và Đặng Anh Quân đã chọn bước vào như thế, bằng tất cả bản lĩnh và trách nhiệm của một người chỉ huy.
Ngày hôm nay, những chiếc xe chữa cháy vẫn rời doanh trại mỗi khi còi báo động vang lên.
Những chiến sĩ trẻ vẫn khoác bình dưỡng khí, lao vào hiện trường với tinh thần quả cảm.
Trong mỗi bước chân ấy vẫn có hình bóng của người đội trưởng năm nào.
Bởi những người chỉ huy thực sự không chỉ dẫn dắt bằng mệnh lệnh.
Họ dẫn dắt bằng chính cuộc đời mình.
Thượng tá, Liệt sĩ Đặng Anh Quân đã ra đi giữa biển lửa.
Nhưng tấm gương về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự tận hiến của anh vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho các thế hệ chiến sĩ Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ.
Có những ngọn lửa được dập tắt bằng nước.
Có những ngọn lửa được thắp sáng bằng lòng dũng cảm.
Ngọn lửa ấy, mang tên Đặng Anh Quân, sẽ còn cháy mãi trong lòng đồng đội và Nhân dân.



