NGƯỜI CHỈ HUY ĐẶC CÔNG KIÊN TRUNG – ANH HÙNG LLVTND LÊ THANH MỪNG
Có những con người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng lại để lại dấu ấn không phai trong lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở, nhưng tinh thần chiến đấu và sự hy sinh cao cả của họ vẫn sống mãi cùng quê hương, đất nước.
Trên mảnh đất Trà Vinh giàu truyền thống cách mạng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thanh Mừng là một trong những tấm gương tiêu biểu như thế. Từ một thanh niên yêu nước bước vào con đường cách mạng khi mới mười sáu tuổi, ông đã trở thành người chỉ huy đặc công dũng cảm, lập nhiều chiến công xuất sắc và anh dũng hy sinh giữa lúc cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn quyết liệt nhất. Cuộc đời của ông là bản hùng ca đẹp đẽ về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần chiến đấu bất khuất của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Lê Thanh Mừng, thường gọi là Sáu Trương, sinh năm 1944 tại làng Tân An, tổng Bình Khánh Hạ, quận Càng Long, tỉnh Trà Vinh (nay là xã Tân An, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh). Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong ách thống trị của thực dân, đế quốc, ông sớm chứng kiến những mất mát, đau thương mà chiến tranh gây ra cho quê hương và nhân dân. Chính những điều đó đã hun đúc trong ông lòng yêu nước và ý chí tham gia cách mạng để góp phần giành lại độc lập cho dân tộc.
Tháng 6 năm 1960, khi mới tròn 16 tuổi, Lê Thanh Mừng tham gia cách mạng. Với tinh thần gan dạ, nhiệt huyết và ý chí vượt khó, ông nhanh chóng trưởng thành trong lực lượng vũ trang địa phương. Năm 1963, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, đánh dấu bước trưởng thành quan trọng trong cuộc đời người chiến sĩ cách mạng.
Từ năm 1962 đến năm 1972, ông chiến đấu trong lực lượng Đặc công – lực lượng tinh nhuệ nổi tiếng với những trận đánh táo bạo, bất ngờ và hiệu quả. Tháng 5 năm 1963, trên cương vị Tiểu đội trưởng Đội Đặc công, ông được tăng cường phối hợp cùng Trung đội 507 địa phương quân huyện Cầu Ngang tiến công đồn Long Phi thuộc xã Long Hữu. Đây là một trong những trận đánh đầu tiên thể hiện tinh thần dũng cảm và năng lực chỉ huy của người chiến sĩ trẻ.
Cũng trong năm 1963, Đội Đặc công 513 được giao nhiệm vụ tiến công tiêu diệt đồn Cái Già tại xã Hiệp Mỹ. Trong trận đánh này, Lê Thanh Mừng cùng đồng đội đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần làm suy yếu hệ thống đồn bót của địch trên địa bàn.
Những năm tiếp theo, trải qua thực tiễn chiến đấu ác liệt, ông không ngừng trưởng thành và được giao nhiều trọng trách quan trọng. Đến năm 1965, ông giữ chức vụ Trung đội trưởng, sau đó trực tiếp chỉ huy Đại đội Đặc công 513. Dưới sự chỉ huy của ông, đơn vị đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, tiến công nhiều đồn bót và hậu cứ quân sự của địch, góp phần mở rộng vùng giải phóng và bảo vệ cơ sở cách mạng.
Đồng đội nhớ về Lê Thanh Mừng không chỉ là một người chỉ huy mưu trí, dũng cảm mà còn là người cán bộ gần gũi, luôn quan tâm đến đời sống của chiến sĩ. Trước mỗi trận đánh, ông luôn là người động viên tinh thần, truyền niềm tin chiến thắng cho đồng đội. Trong chiến đấu, ông luôn xông pha ở những nơi khó khăn, nguy hiểm nhất, nêu gương sáng về tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm.
Tháng 5 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, đồng chí Lê Thanh Mừng giữ cương vị chỉ huy Đại đội Đặc công tỉnh Vĩnh Long. Ông được giao nhiệm vụ tổ chức trận địa đánh chặn quân địch trên tuyến Quốc lộ 4 (nay là Quốc lộ 1), tại khu vực Lộc Hòa, huyện Long Hồ.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Địch huy động lực lượng lớn cùng hỏa lực mạnh nhằm giải tỏa khu vực. Trong điều kiện chiến đấu hết sức khó khăn, đơn vị của ông vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu quyết liệt. Khi trận đánh bước vào thời điểm cam go nhất, đồng chí Lê Thanh Mừng bị thương nặng. Mặc dù vậy, ông vẫn kiên quyết ở lại trận địa, tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu.
Với tinh thần chiến đấu anh dũng và sự chỉ huy quả cảm của ông, quân ta đã tiêu diệt hoàn toàn Tiểu đoàn Bảo an 475 của địch, giành thắng lợi quan trọng trên chiến trường. Nhưng cũng trong thời khắc ấy, người chỉ huy đặc công dũng cảm đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 28.
Sự hy sinh của Lê Thanh Mừng là mất mát to lớn đối với đơn vị, đồng đội và quê hương. Tuy nhiên, cuộc đời chiến đấu oanh liệt của ông đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của tinh thần sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ghi nhận những chiến công và cống hiến đặc biệt xuất sắc của đồng chí Lê Thanh Mừng, ngày 06 tháng 11 năm 1978, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng ông danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi và những chiến công của Anh hùng Lê Thanh Mừng vẫn luôn được các thế hệ hôm nay trân trọng và ghi nhớ. Người chiến sĩ đặc công năm xưa đã dành trọn tuổi thanh xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc, để đổi lấy cuộc sống hòa bình mà chúng ta đang được hưởng hôm nay.
Con đường và ngôi trường mang tên Lê Thanh Mừng không chỉ là sự tri ân của quê hương đối với người anh hùng đã ngã xuống, mà còn là lời nhắc nhở mỗi thế hệ trẻ về trách nhiệm tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang của cha anh. Tấm gương của ông sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, khơi dậy lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và khát vọng vươn lên trong mỗi đoàn viên, thanh niên trên hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.



