NGƯỜI CHỈ HUY ĐẶC CÔNG TRÊN ĐẤT QUẢNG NAM
Từ thôn Phúc Thọ, năm 1964 bác Lê Ngọc Doang lên đường nhập ngũ khi đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Hai mươi năm quân ngũ, bác gắn bó trọn đời với chiến trường miền Trung – Tây Nguyên. Trong ký ức người lính Đặc công, Quảng Nam là mảnh đất in đậm dấu chân chỉ huy giữa thời hoa lửa.
Bác Lê Ngọc Doang sinh năm 1946, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt. Năm 1964, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ, tham gia cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược. Hai năm sau, năm 1966, bác vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng ngay tại chiến trường.
Trong quân ngũ, bác được biên chế về Đại đội 407 Đặc công, Quân khu 5, một đơn vị đặc biệt tinh nhuệ, hoạt động trên chiến trường miền Trung – Tây Nguyên. Trải qua nhiều năm rèn luyện và chiến đấu, bác được giao trọng trách Phó Đại đội trưởng, mang cấp bậc Thượng úy, trực tiếp chỉ huy các tổ, mũi đặc công đánh vào mục tiêu trọng điểm của địch tại tỉnh Quảng Nam.
Người viết còn nhớ, mỗi lần nhắc đến Quảng Nam, giọng bác Doang lại chùng xuống. Đó là vùng đất đầy cát trắng, rừng dừa nước, sông ngòi chằng chịt, nơi các đơn vị đặc công thường xuyên luồn sâu, đánh hiểm.
Bác kể:
“Làm đặc công là phải đi trong đêm, ém sát địch, chỉ sơ suất một chút là không có đường về. Có trận, anh em nằm dưới nước hàng giờ, chỉ thở bằng ống tre.”
Một kỷ niệm mà bác nhớ nhất là trận đánh vào một cứ điểm địch ven sông Thu Bồn cuối những năm 1960. Trước giờ xuất kích, bác được giao chỉ huy một mũi đột nhập chính. Trời mưa lớn, nước sông dâng cao, nhưng lệnh đã giao thì không thể chậm trễ.
“Khi đó, bác chỉ kịp dặn anh em một câu: còn người là còn trận địa,” bác nhớ lại.
Trong lúc tiếp cận mục tiêu, một chiến sĩ trẻ trong tổ bị trượt chân, suýt làm lộ đội hình. Bác lập tức ra hiệu dừng lại, trực tiếp quay lại kéo đồng đội vào vị trí an toàn, rồi tiếp tục dẫn mũi tiến công. Trận đánh giành thắng lợi, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ và rút quân an toàn.
Hai mươi năm bền bỉ chiến đấu và công tác, từ những ngày chống Mỹ cho đến giai đoạn bảo vệ và xây dựng sau giải phóng, năm 1984 bác Lê Ngọc Doang xuất ngũ trong đội hình Đại đội 407 Đặc công, Quân khu 5. Với quá trình cống hiến lâu dài, tinh thần chỉ huy dũng cảm và gương mẫu, bác được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì cùng nhiều giấy khen của Quân khu.
Khi được hỏi điều gì còn đọng lại sâu sắc nhất, bác chỉ nói giản dị:
“Làm chỉ huy, điều quan trọng nhất là giữ được anh em. Chiến công có thể ghi sổ, nhưng sinh mạng đồng đội thì không gì bù được.”
Câu chuyện khép lại, nhưng hình ảnh người Thượng úy Đặc công Lê Ngọc Doang – người chỉ huy lặng lẽ trên đất Quảng Nam – vẫn hiện lên rõ nét, như một minh chứng sống động cho một thời hoa lửa oanh liệt mà nghĩa tình.


