Người chỉ huy đi cuối hàng
Người chỉ huy ấy không bao giờ đi đầu. Ông luôn lặng lẽ bước sau cùng, mắt quan sát từng người lính. Hễ ai mệt, ông dừng lại; hễ ai chậm bước, ông chờ. Ông ít nói, nhưng hành động thì ai cũng nhớ. Có những đêm mưa lạnh, ông nhường chỗ khô cho lính trẻ, còn mình ngồi tựa gốc cây. Ông bảo, còn ông thì đội hình vẫn chưa trọn vẹn. Sau này, khi nhắc đến ông, ai cũng gọi bằng hai tiếng thân thương. Bởi trong thời hoa lửa, có những người lãnh đạo bằng chính tấm lòng.
Người chỉ huy ấy không bao giờ đi đầu. Ông luôn lặng lẽ bước sau cùng, mắt quan sát từng người lính. Hễ ai mệt, ông dừng lại; hễ ai chậm bước, ông chờ. Ông ít nói, nhưng hành động thì ai cũng nhớ. Có những đêm mưa lạnh, ông nhường chỗ khô cho lính trẻ, còn mình ngồi tựa gốc cây. Ông bảo, còn ông thì đội hình vẫn chưa trọn vẹn. Sau này, khi nhắc đến ông, ai cũng gọi bằng hai tiếng thân thương. Bởi trong thời hoa lửa, có những người lãnh đạo bằng chính tấm lòng.



