Bài viết

NGƯỜI CHỈ HUY ĐI RA TỪ CHIẾN TRƯỜNG – THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN VĂN RINH

Gia Lai16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHỈ HUY ĐI RA TỪ CHIẾN TRƯỜNG – THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN VĂN RINH

Trong những nhân chứng lịch sử còn sống của hai cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc, có những người đã đi từ người lính bình thường nơi chiến hào đến những vị tướng của quân đội. Họ không chỉ mang trên mình những vết thương chiến tranh mà còn mang theo ký ức về một thời tuổi trẻ cháy bỏng lý tưởng.

Một trong những người như thế là Nguyễn Văn Rinh – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.

Cuộc đời của ông là một câu chuyện dài về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ.

Tuổi thơ trong khói lửa chiến tranh

Nguyễn Văn Rinh sinh năm 1942 tại một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Nghệ An.

Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn dưới ách đô hộ của thực dân Pháp.

Những ngày ấy, người dân quê ông sống vô cùng khó khăn.

Chiến tranh liên miên khiến cuộc sống luôn thiếu thốn.

Cậu bé Nguyễn Văn Rinh lớn lên trong tiếng kể chuyện về các chiến sĩ cách mạng, về những trận đánh của bộ đội và về khát vọng độc lập của dân tộc.

Những câu chuyện ấy dần nuôi dưỡng trong lòng cậu bé tình yêu Tổ quốc và mong muốn được góp sức mình cho đất nước.

Ngày khoác áo lính

Năm 1960, khi vừa bước vào tuổi mười tám, Nguyễn Văn Rinh tình nguyện nhập ngũ.

Ngày chia tay gia đình, hành trang của ông chỉ có vài bộ quần áo đơn sơ cùng niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Người mẹ nghèo tiễn con ra đầu làng.

Bà không biết chiến tranh sẽ còn kéo dài bao lâu.

Cũng không biết ngày nào con trai sẽ trở về.

Nhưng bà tin rằng:

Người thanh niên ấy đang đi trên con đường đúng đắn.

Sau thời gian huấn luyện, Nguyễn Văn Rinh được điều động về đơn vị công binh.

Đây là lực lượng đặc biệt quan trọng nhưng cũng rất nguy hiểm.

Nhiệm vụ của họ là mở đường, phá bom mìn, xây dựng công trình chiến đấu và bảo đảm cho các đơn vị tiến công.

Những con đường trong mưa bom

Trong chiến tranh, mỗi con đường là một trận chiến.

Máy bay Mỹ thường xuyên ném bom nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển của quân ta.

Ban ngày vừa sửa đường xong.

Ban đêm bom lại đánh phá.

Sáng hôm sau, những người lính công binh lại tiếp tục lao vào làm nhiệm vụ.

Nguyễn Văn Rinh từng nhiều lần trực tiếp chỉ huy lực lượng mở đường dưới mưa bom.

Có những đêm đất đá rung chuyển liên tục.

Tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Nhưng người lính công binh vẫn kiên trì bám trụ.

Họ hiểu rằng:

Nếu đường bị cắt đứt, hàng hóa và lực lượng chi viện sẽ không thể đến được chiến trường.

Trận chiến với bom từ trường

Một trong những ký ức sâu sắc nhất của Nguyễn Văn Rinh là những ngày đối mặt với bom từ trường.

Đây là loại bom hiện đại mà Mỹ sử dụng để ngăn chặn các tuyến vận tải chiến lược.

Bom có thể phát nổ khi phát hiện rung động hoặc tín hiệu kim loại.

Việc tháo gỡ vô cùng nguy hiểm.

Chỉ một sai sót nhỏ là phải trả giá bằng tính mạng.

Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh trong những lần rà phá bom mìn.

Có những người vừa cười nói cùng nhau buổi sáng.

Đến chiều đã mãi mãi nằm lại bên những con đường.

Mỗi lần như vậy, đơn vị lại lặng đi.

Nhưng rồi tất cả vẫn tiếp tục nhiệm vụ.

Bởi phía trước là cuộc chiến đấu của cả dân tộc.

Mùa Xuân năm 1975

Những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ, khí thế chiến thắng lan khắp các chiến trường.

Các đơn vị liên tiếp tiến công.

Những con đường mà lực lượng công binh mở ra trở thành huyết mạch đưa quân giải phóng tiến về phía Nam.

Nguyễn Văn Rinh cùng đồng đội làm việc gần như không có ngày nghỉ.

Mỗi cây cầu được dựng lên.

Mỗi đoạn đường được thông tuyến.

Đều góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin Sài Gòn được giải phóng, nhiều người lính đã ôm nhau khóc.

Sau bao năm chiến đấu.

Sau biết bao hy sinh mất mát.

Đất nước cuối cùng đã thống nhất.

Người chỉ huy của thời bình

Sau chiến tranh, Nguyễn Văn Rinh tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Nhờ năng lực và kinh nghiệm thực tiễn phong phú, ông được giao nhiều trọng trách quan trọng.

Từ một người lính công binh nơi chiến trường, ông dần trở thành vị tướng của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Ông từng giữ chức vụ Tư lệnh Binh chủng Công binh.

Sau đó là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.

Dù ở cương vị nào, ông vẫn luôn nhắc đến những đồng đội đã hy sinh.

Ông cho rằng:

Những thành công của mình hôm nay là nhờ sự đóng góp và hy sinh của biết bao người lính vô danh.

Người kể chuyện lịch sử

Ngày nay, khi đã bước sang tuổi ngoài tám mươi, Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh vẫn tham gia nhiều hoạt động giáo dục truyền thống.

Ông thường gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, học sinh và sinh viên.

Trong các buổi nói chuyện, ông không kể nhiều về quân hàm hay chức vụ.

Điều ông nhắc nhiều nhất là tinh thần trách nhiệm.

Là lòng yêu nước.

Là sự cống hiến.

Ông thường nói:

– Thế hệ chúng tôi chiến đấu để giành hòa bình. Thế hệ các cháu phải học tập và lao động để giữ gìn hòa bình ấy.

Mỗi lần nghe những lời ấy, nhiều bạn trẻ cảm nhận rõ hơn giá trị của cuộc sống hôm nay.

Những ký ức không thể quên

Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của Nguyễn Văn Rinh vẫn còn nguyên hình ảnh những người đồng đội.

Những người lính trẻ tuổi năm nào.

Những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Có người chưa kịp cưới vợ.

Có người chưa kịp gặp lại cha mẹ.

Có người mãi mãi nằm lại bên những tuyến đường Trường Sơn.

Mỗi lần nhắc đến họ, giọng vị tướng già lại chùng xuống.

Ông hiểu rằng:

Nếu không có sự hy sinh ấy, sẽ không có hòa bình hôm nay.

Nhìn mái tóc bạc của người lính năm xưa, ít ai biết rằng ông từng đi qua những chiến trường khốc liệt nhất của dân tộc.

Ít ai biết rằng sau nụ cười hiền hậu ấy là cả một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn.

Nhưng chính những nhân chứng như Nguyễn Văn Rinh đã giúp lịch sử sống mãi.

Họ là những cuốn sử bằng người.

Là cầu nối giữa quá khứ hào hùng và thế hệ trẻ hôm nay.

Và là minh chứng rằng:

Lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh.

Mà còn được thể hiện bằng sự cống hiến không ngừng nghỉ cho Tổ quốc trong thời bình.

Thông điệp: Thế hệ cha anh đã mở những con đường giữa bom đạn để đất nước đi đến hòa bình. Thế hệ trẻ hôm nay hãy mở những con đường mới bằng tri thức, sáng tạo và khát vọng vươn lên, góp phần xây dựng Việt Nam ngày càng giàu mạnh và phát triển.**

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn