Người chỉ huy đi sau cùng
Người chỉ huy đi sau cùng

Người chỉ huy đi sau cùng
Chiến tranh luôn đặt người chỉ huy trước những lựa chọn vô cùng khó khăn. Có những quyết định chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng lại liên quan đến sự sống còn của cả đơn vị. Với bác Hà Văn Bàn, một trong những ký ức không thể nào quên chính là những giờ phút rút khỏi trận địa tại cầu Bầu Nâu.
Khi ấy, cuộc chiến đã kéo dài nhiều ngày. Trung đội của bác liên tục bị địch tiến công bằng hỏa lực mạnh. Những căn nhà dùng làm điểm tựa chiến đấu lần lượt bị phá hủy, quân số giảm dần, thương binh ngày một nhiều. Mệnh lệnh từ cấp trên truyền xuống là phải tìm cách mở đường máu để bảo toàn lực lượng.
Sau khi phổ biến kế hoạch, bác Hà Văn Bàn không phải là người rời vị trí đầu tiên. Trái lại, ông ở lại kiểm tra từng tổ chiến đấu, động viên anh em dìu thương binh, nhắc từng người giữ bình tĩnh và tuyệt đối không được để ai bị bỏ lại phía sau.
Giữa tiếng súng nổ dồn dập, người chỉ huy ấy vẫn bình tĩnh quan sát, điều hành từng bước rút quân. Ông hiểu rằng chỉ cần một phút hoảng loạn, đội hình sẽ tan vỡ và thương vong sẽ còn lớn hơn.
Đến khi chắc chắn những người cuối cùng đã vượt qua được khu vực nguy hiểm, bác mới rời vị trí của mình. Đó là phẩm chất rất đặc biệt của người lính Cụ Hồ: luôn đặt đồng đội lên trước bản thân.
Nhiều năm sau, khi nhắc về chiến công của mình, bác không kể nhiều đến những trận đánh ác liệt hay những thành tích đạt được. Điều bác tự hào nhất chính là trong những thời khắc cam go nhất, đơn vị vẫn giữ được tinh thần đoàn kết, không bỏ rơi đồng đội.
Người chỉ huy giỏi không phải là người luôn đứng ở phía trước để nhận lời khen, mà là người sẵn sàng ở lại phía sau để bảo đảm mọi chiến sĩ đều có cơ hội trở về.
Ngày nay, trong cuộc sống cũng vậy. Dù ở bất kỳ vị trí nào, một người lãnh đạo được tập thể tin yêu không chỉ vì năng lực, mà còn bởi tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì mọi người.
Thông điệp: Người lãnh đạo chân chính luôn nghĩ đến tập thể trước khi nghĩ đến bản thân.



