Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CHỈ HUY DU KÍCH KIÊN CƯỜNG CỦA “CÙ LAO CHÔNG”

Họ tên: Nguyễn Thị Như Quỳnh Sđt: 0354 868 396 Đơn vị: Chi đoàn ấp Thạnh Lộc

Phú Thọ17/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CHỈ HUY DU KÍCH KIÊN CƯỜNG CỦA “CÙ LAO CHÔNG”

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa vùng sông nước Tiền Giang đã xuất hiện nhiều người cán bộ, chiến sĩ bình dị nhưng có những cách đánh đầy sáng tạo và lòng quả cảm phi thường. Anh hùng, liệt sĩ Hồ Văn Mười, thường được gọi thân mật là Mười Nhỏ, là một trong những người như thế. Ông sinh năm 1940 tại ấp Thới Thuận, xã Thới Sơn, vùng đất cù lao nằm giữa sông Tiền. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ ông đã phải lao động, làm thuê để phụ giúp gia đình. Chính cuộc sống gắn bó với ruộng vườn, sông nước và người dân lao động đã hun đúc trong ông tình yêu quê hương và tinh thần căm thù chiến tranh, áp bức.

Năm 1960, khi vừa tròn 20 tuổi, Hồ Văn Mười tham gia lực lượng du kích xã Thới Sơn. Từ một chiến sĩ trẻ, nhờ sự dũng cảm, nhanh nhẹn và khả năng tổ chức chiến đấu, ông lần lượt được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng, rồi Xã đội trưởng. Đến năm 1965, ông vừa là Bí thư Chi bộ, vừa giữ nhiệm vụ Xã đội trưởng xã Thới Sơn, trực tiếp cùng cán bộ, du kích và nhân dân xây dựng thế trận bảo vệ quê hương.

Thới Sơn là vùng cù lao có địa hình sông rạch chằng chịt, trong khi lực lượng cách mạng lúc bấy giờ còn thiếu thốn vũ khí. Trước tình hình đó, Hồ Văn Mười cùng đồng đội đã tận dụng chính những điều kiện sẵn có của quê hương để tổ chức chiến đấu. Những hàng rào chữ Z, hầm bí mật, chông, đạp lôi và nhiều loại vũ khí tự tạo được bố trí dọc các tuyến đường đối phương thường đi qua. Những cách đánh ấy khiến vùng đất Thới Sơn từng được biết đến với tên gọi đầy tự hào “Cù lao Chông”.

Đặc biệt, một trong những câu chuyện được nhắc lại về sự sáng tạo của lực lượng du kích dưới sự chỉ huy của Hồ Văn Mười là việc sử dụng ong vò vẽ để hỗ trợ đánh địch. Khi vũ khí còn hạn chế, du kích tìm các tổ ong vò vẽ, bố trí tại những vị trí quân đối phương thường xuyên đi qua và kết hợp với hệ thống chông, bẫy cùng các trận địa phục kích. Khi đối phương lọt vào khu vực đã chuẩn bị, ong được thả ra làm đội hình rối loạn, tạo điều kiện để du kích bất ngờ tiến công. Cách đánh tưởng chừng rất giản đơn nhưng thể hiện rõ sự mưu trí của quân và dân vùng sông nước: lấy ít địch nhiều, tận dụng địa hình và những gì có sẵn để bảo vệ quê hương.

Không chỉ sáng tạo trong cách đánh, Hồ Văn Mười còn trực tiếp tham gia và chỉ huy nhiều trận chiến đấu. Theo tư liệu địa phương, năm 1963, ông tổ chức một trận phục kích tại khu vực cầu Kênh Nhà thờ, gây thiệt hại cho lực lượng đối phương và thu được vũ khí. Qua từng trận đánh, người Xã đội trưởng trẻ càng thể hiện bản lĩnh của một cán bộ vừa biết tổ chức lực lượng, vừa sẵn sàng có mặt ở những vị trí nguy hiểm nhất cùng đồng đội.

Ngày 21 tháng 6 năm 1966, trong một trận phục kích tại khu vực đầu cồn ấp Thới Bình, Hồ Văn Mười đã anh dũng hy sinh khi mới 26 tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho quê hương và cách mạng. Với những thành tích trong chiến đấu và xây dựng lực lượng, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, Thới Sơn đã trở thành một vùng quê thanh bình, những vườn cây xanh tốt trải dài bên dòng sông Tiền. Nhưng phía sau vẻ bình yên ấy là ký ức về một thời “Cù lao Chông” kiên cường và những người con đã ngã xuống để bảo vệ từng xóm ấp, từng mảnh vườn quê hương. Trong ký ức ấy có Hồ Văn Mười – người cán bộ xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo nhưng đã trở thành người chỉ huy du kích gan dạ, mưu trí.

Câu chuyện về Anh hùng, liệt sĩ Hồ Văn Mười nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng lòng yêu nước không nhất thiết bắt đầu từ những điều lớn lao. Đó có thể là tình yêu đối với mảnh đất mình sinh ra, là trách nhiệm với nhân dân và là ý chí tìm mọi cách vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ. Từ “Cù lao Chông” năm xưa, tinh thần mưu trí, quả cảm của ông vẫn là ngọn lửa truyền thống để các thế hệ hôm nay tiếp tục gìn giữ và phát huy./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn