Người chỉ huy giữa đồi cát
Người chỉ huy giữa đồi cát
Trần Văn Khải quê ở Quảng Nam, lớn lên giữa những đồi cát ven biển. Khi nhập ngũ, anh trở thành cán bộ chỉ huy một đơn vị nhỏ.
Khải luôn có thói quen kiểm tra từng vị trí trước khi giao nhiệm vụ.
Trong một lần chiến đấu, tình hình trở nên căng thẳng. Một số chiến sĩ còn rất trẻ và thiếu kinh nghiệm.
Khải bình tĩnh phân công từng người, động viên đồng đội giữ vững vị trí.
Sau nhiều giờ, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ và bảo đảm an toàn cho lực lượng.
Đồng đội nhớ nhất câu nói của Khải: “Người chỉ huy phải là người bình tĩnh nhất khi khó khăn.”
Sau chiến tranh, Khải trở về quê.
Anh không xây nhà lớn, cũng không kể nhiều về những năm tháng chiến đấu.
Mỗi sáng, anh vẫn ra biển, nhìn những đồi cát nơi mình từng lớn lên.
Một người đồng đội hỏi: “Anh nhớ chiến trường không?”
Khải trả lời: “Nhớ đồng đội thì có.”
Câu trả lời ngắn gọn ấy nói lên tất cả.
Với những người lính từng đi qua thời hoa lửa, chiến công có thể được ghi vào lịch sử, nhưng tình đồng đội mới là điều ở lại lâu nhất trong trái tim.



