Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI CHỈ HUY KHÔNG BAO GIỜ LỚN TIẾNG

Câu chuyện kể về một người chỉ huy luôn điềm tĩnh, lắng nghe và tin tưởng đồng đội trong quá trình thực hiện nhiệm vụ. Qua ký ức của nhân chứng, câu chuyện làm nổi bật bài học về sự bình tĩnh, tinh thần trách nhiệm và nghệ thuật lãnh đạo bằng sự thấu hiểu thay vì mệnh lệnh.

Điện Biên11/02/2026Hỏ Thị Quỳnh5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Cà Văn Lợi kể rằng, trong những năm làm nhiệm vụ ở hậu phương, điều khiến ông nhớ nhất không phải là những chuyến đi dài hay những đêm thiếu ngủ, mà là hình ảnh người tổ trưởng – một người chưa từng lớn tiếng.

Ngày ấy, tổ của ông phụ trách bảo đảm an toàn cho một đoạn đường vận chuyển. Công việc đòi hỏi sự chính xác, kỷ luật và phối hợp chặt chẽ. Chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả tuyến phía sau.

Có lần, trong quá trình chuẩn bị, một đồng chí trẻ lắp đặt sai vị trí biển báo tạm. Nếu không phát hiện kịp, đoàn vận chuyển có thể gặp khó khăn. Khi sự việc được báo lên, ai cũng nghĩ tổ trưởng sẽ quở trách nghiêm khắc.

Nhưng ông chỉ lặng lẽ gọi người đồng chí ấy lại, chỉ vào sơ đồ, phân tích vì sao vị trí đó chưa phù hợp. Giọng ông bình tĩnh, chậm rãi. Không có lời nặng nề. Sau đó, ông quay sang cả tổ và nói:

“Làm việc chung, sai thì sửa. Quan trọng là rút kinh nghiệm để không lặp lại.”

Chính sự điềm tĩnh ấy khiến mọi người tự giác hơn bất kỳ lời quát mắng nào.

Trong những ngày khó khăn, khi thời tiết xấu, khi tiến độ gấp rút, ông luôn là người ở lại cuối cùng kiểm tra lại toàn bộ công việc. Nếu có thiếu sót, ông nhận trách nhiệm trước cấp trên. Nếu thành công, ông ghi nhận công sức của từng người.

Ông Lợi kể rằng, điều quý giá nhất ông học được từ người chỉ huy ấy là sự tin tưởng. Khi được tin tưởng, mỗi người tự thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn.

Chiến tranh qua đi, ông trở về bản làng, tham gia công tác ở địa phương. Trong những cuộc họp tổ dân phố hay các hoạt động chung, ông luôn nhớ đến hình ảnh người chỉ huy năm xưa: nói ít, làm nhiều, lắng nghe trước khi kết luận.

Ông thường chia sẻ với lớp trẻ:

“Lãnh đạo không phải là đứng trên, mà là đứng cùng. Không phải nói to, mà là nói đúng. Và quan trọng nhất là biết lắng nghe.”

Những thanh niên xung phong năm ấy – những “hoa lửa” âm thầm nơi hậu phương – không chỉ để lại dấu ấn bằng sự dũng cảm, mà còn bằng những bài học về cách đối xử với nhau trong tập thể.

Bởi cuối cùng, sức mạnh của một nhiệm vụ không nằm ở mệnh lệnh, mà ở sự tin tưởng và đoàn kết giữa những con người cùng chung lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn