“Người chỉ huy không rời trận địa”
“Người chỉ huy không rời trận địa”
Trong một trận đánh lớn, khi lửa đạn phủ kín cả sườn đồi, vị chỉ huy của đơn vị trúng mảnh đạn ngay từ những giờ đầu. Máu thấm ướt áo, chảy dọc theo cánh tay đang đặt trên tấm bản đồ đã nhàu nát vì mưa và bùn. Cấp dưới chạy đến, giọng gấp gáp xin đưa ông ra phía sau để cứu chữa, nhưng ông chỉ lắc đầu, rất khẽ mà dứt khoát: “Còn người… còn trận địa.” Rồi ông kéo lại ống nghe bộ đàm, tiếp tục ra lệnh điều chỉnh từng mũi tiến công, từng khẩu súng, từng vị trí phòng ngự. Giọng ông lúc đầu còn rõ, sau dần trầm xuống, đứt quãng theo từng nhịp thở, nhưng mỗi mệnh lệnh đưa ra vẫn chính xác đến lạ, như thể ông đang dồn tất cả phần sức lực còn lại vào từng câu nói. Trận đánh kéo dài, khốc liệt, nhưng đội hình vẫn giữ được, từng vị trí được ghìm chặt như chính ý chí của người đang chỉ huy. Đến khi tiếng súng thưa dần, rồi lặng hẳn, đơn vị giữ vững được trận địa, không ai kịp reo lên mừng mà lập tức quay lại tìm ông. Ông vẫn ngồi đó, tựa nhẹ vào một gốc cây, tay vẫn đặt trên bản đồ, ngón tay như còn dừng lại ở một điểm vừa chỉ huy xong. Nhưng lần này, ông không còn trả lời nữa. Người ta nói, ông đã đi… đúng vào khoảnh khắc cuối cùng, khi biết rằng trận địa vẫn còn, và những người ở lại vẫn đứng vững.



