Khác

NGƯỜI CHI HUY KHÔNG TÊN

Quảng Trị26/11/2025BÙI ANH LINH (ĐOÀN PHƯỜNG ĐỒNG SƠN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi Hồng – sông Lam, có một câu chuyện mà mỗi một già làng, mỗi một cựu chiến binh Hà Tĩnh đều thuộc nằm lòng: câu chuyện về “người chỉ huy không tên”.

Người đó tên thật là Nguyễn Văn Lợi, trung đội trưởng du kích năm 1968. Anh không được phong anh hùng khi còn sống, cũng không được ghi danh ngay lập tức vì đơn vị anh đóng quân bí mật, hồ sơ thất lạc trong chiến tranh.

Nhưng những việc anh làm thì không ai quên.

Một buổi chiều mùa thu, địch bất ngờ càn vào làng. Lực lượng du kích chỉ có 6 người, vũ khí ít ỏi. Lợi ra lệnh cho dân sơ tán, còn mình đứng lại chặn phía đầu làng. Anh dùng chính cái loa tre rách để khuếch đại giọng:

“Chúng tao đông nghìn nghịt đây, lính Mỹ muốn vào thì cứ vào!”

Địch tưởng quân ta đông, do dự. Trong thời gian đó, dân làng chạy thoát.
Khi địch phát hiện chỉ có vài người cố thủ, trận chiến nổ ra ác liệt. Lợi bị thương ở đùi nhưng vẫn bò ra kéo đồng đội khỏi lằn đạn.

Trong lần đánh sau đó, anh trúng pháo ở sườn núi. Đồng đội băng bó, nhưng anh gạt đi:

“Tao mà nằm xuống thì ai chỉ huy tụi mày! Còn đánh là còn sống!”

Anh đứng dậy, chống nạng, chỉ huy bằng tiếng hô khản đặc.
Cho đến khi anh ngã xuống lần thứ hai, lần này là mãi mãi.

Không có giấy báo tử.
Không có di ảnh.
Chỉ có một câu nói đồng đội nhớ mãi:

“Lãnh đạo không phải là đứng trước, mà là không để đứa nào phải chết một mình.”

Nhiều năm sau, hồ sơ được khôi phục, tên anh được xác nhận. Làng lập bàn thờ, dựng bia tưởng niệm:

“Có những người không cần tên trong giấy tờ,
vì tên họ đã khắc vào lòng nhân dân.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn