Người chỉ huy kiên cường là Bùi Văn Tùng
Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã đi qua, nhưng trong ký ức của dân tộc Việt Nam, đó vẫn là một thời hoa lửa – thời của bom đạn, gian khổ, nhưng cũng là thời của lòng yêu nước và sự hy sinh cao đẹp.
Mùa xuân năm 1975, trên khắp các chiến trường miền Nam, khí thế chiến đấu dâng cao như những ngọn lửa rực cháy. Những đoàn quân hành quân ngày đêm, vượt núi băng rừng, mang theo khát vọng hòa bình và thống nhất đất nước. Trong những ngày lịch sử ấy có người chiến sĩ, người chỉ huy kiên cường là Bùi Văn Tùng.
Ông cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, tiến vào Sài Gòn trong những giờ phút quyết định của dân tộc. Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi những chiếc xe tăng của quân giải phóng tiến vào Dinh Độc Lập, ông có mặt tại thời khắc lịch sử ấy và góp phần tiếp nhận sự đầu hàng của chính quyền Sài Gòn, đánh dấu ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Người dân khi ấy đã đổ ra đường trong niềm vui vỡ òa. Sau bao năm khói lửa, tiếng súng dần lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng cười đoàn tụ. Những người lính trở về quê hương với bộ quân phục đã sờn màu, mang theo biết bao kỷ niệm của một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về lòng dũng cảm, về sự hy sinh của các thế hệ đi trước vẫn còn được kể mãi. Họ đã viết nên những trang sử hào hùng bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của mình để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Và giữa những trang sử ấy, tên tuổi của Đại tá Bùi Văn Tùng vẫn được nhắc đến như một chứng nhân lịch sử, một người lính đã góp phần vào khoảnh khắc thiêng liêng của ngày đất nước thống nhất.



