Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chỉ huy kiên cường ở Pò Hèn

Đỗ Sỹ Họa là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thuộc thế hệ những người lính đã tiếp tục bảo vệ Tổ quốc sau khi đất nước thống nhất. Ông sinh năm 1947 tại xã Hồng Vân, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. Trước khi được điều động lên biên giới phía Bắc, ông từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị và lập nhiều thành tích, được tặng Huân chương Chiến công. Dù từng bị thương và sức khỏe giảm sút, Đỗ Sỹ Họa vẫn tình nguyện lên biên giới làm nhiệm vụ. Ông giữ chức Phó Đồn trưởng Đồn 209 Công an nhân dân vũ trang tại Pò Hèn, Quảng Ninh. Ngày 17/2/1979, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt, ông trở thành người chỉ huy trực tiếp tổ chức lực lượng bảo vệ đồn. Dù bản thân bị thương, ông vẫn ở lại động viên chiến sĩ và kiên quyết giữ trận địa. Đỗ Sỹ Họa hy sinh ngay trong ngày đầu của cuộc chiến, khi mới ngoài 30 tuổi. Ngày 19/12/1979, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của ông đặc biệt bởi ông đã từng trải qua một cuộc chiến nhưng vẫn tiếp tục tình nguyện đến một mặt trận khác để làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới

An Giang14/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỗ Sỹ Họa sinh năm 1947 tại xã Hồng Vân, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. Ông trưởng thành trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh. Thế hệ của ông lớn lên khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra và rất nhiều thanh niên phải tạm gác những dự định riêng để lên đường làm nhiệm vụ.

Ngay từ khi còn trẻ, Đỗ Sỹ Họa đã tham gia quân đội.

Những năm tháng đầu tiên trong quân ngũ đưa ông đến nhiều địa bàn khác nhau. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, ông từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, một trong những nơi có chiến sự rất ác liệt. Tại đây, ông lập được nhiều thành tích và được trao tặng Huân chương Chiến công.

Chiến đấu trong thời gian dài cũng để lại những ảnh hưởng đối với sức khỏe của ông.

Ông từng bị thương.

Nhưng điều đáng chú ý là những thương tích ấy không khiến ông từ bỏ nhiệm vụ.

Sau năm 1975, đất nước thống nhất.

Đối với nhiều người lính, đây là thời điểm họ mong muốn được trở về quê hương, gặp lại gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhưng Đỗ Sỹ Họa lại lựa chọn một con đường khác.

Tình hình biên giới phía Bắc khi ấy ngày càng căng thẳng.

Các đơn vị quân đội và lực lượng Công an nhân dân vũ trang phải tăng cường bảo vệ khu vực biên giới.

Đỗ Sỹ Họa tình nguyện nhận nhiệm vụ mới.

Dù sức khỏe đã giảm sút sau những năm chiến đấu trước đó, ông vẫn lên biên giới phía Bắc.

Ông được phân công làm Phó Đồn trưởng Đồn 209 Công an nhân dân vũ trang, tại khu vực Pò Hèn, Quảng Ninh. Ngày nay, đơn vị này thuộc lực lượng Bộ đội Biên phòng.

Pò Hèn là một địa bàn biên giới quan trọng.

Đây không chỉ là nơi đóng quân của lực lượng bảo vệ biên giới mà còn là nơi có cán bộ, nhân viên và người dân địa phương sinh sống, làm việc.

Những người làm nhiệm vụ tại đây phải thường xuyên đối mặt với điều kiện địa hình khó khăn và tình hình biên giới phức tạp.

Đỗ Sỹ Họa đến Pò Hèn với kinh nghiệm của một người đã trải qua chiến trường.

Ông hiểu rằng bảo vệ biên giới không chỉ cần kỹ năng quân sự.

Người chỉ huy còn phải biết tổ chức lực lượng, duy trì tinh thần của chiến sĩ và bảo vệ nhân dân.

Ông nhanh chóng hòa nhập với đơn vị.

Các chiến sĩ dưới quyền tin tưởng ông bởi ông là người từng trực tiếp trải qua chiến đấu.

Ông hiểu những khó khăn mà người lính phải chịu đựng.

Ông cũng hiểu trách nhiệm của một người chỉ huy đối với đồng đội.

Rồi ngày 17/2/1979 đến.

Đây là ngày cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra trên nhiều khu vực.

Tại Pò Hèn, tình hình nhanh chóng trở nên đặc biệt căng thẳng.

Đồn trưởng đi công tác xa nên Đỗ Sỹ Họa trực tiếp tổ chức chỉ huy lực lượng ở đồn.

Ông biết vị trí của mình có ý nghĩa quan trọng.

Nếu lực lượng rút khỏi trận địa quá sớm, khu vực biên giới có thể bị mất kiểm soát.

Vì vậy, ông quyết định ở lại chỉ huy.

Theo tư liệu của Quảng Ninh, Đỗ Sỹ Họa đi đến từng vị trí chiến đấu để động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững tinh thần và quyết tâm bảo vệ đồn.

Đây là một hành động thể hiện rõ vai trò của người chỉ huy.

Trong hoàn cảnh căng thẳng, điều mà chiến sĩ cần nhất không chỉ là mệnh lệnh.

Họ cần thấy người chỉ huy cũng đang ở bên cạnh mình.

Đỗ Sỹ Họa không đứng ở một vị trí an toàn để điều khiển từ xa.

Ông trực tiếp có mặt tại những vị trí quan trọng.

Ông động viên từng người.

Ông phân công lực lượng.

Ông cố gắng giữ cho đơn vị không bị mất tinh thần.

Trong quá trình chiến đấu, bản thân Đỗ Sỹ Họa bị thương.

Nhưng ông vẫn tiếp tục chỉ huy.

Các tài liệu của Quảng Ninh ghi lại rằng ông bị thương nhiều lần nhưng vẫn không rời trận địa.

Điều này cho thấy một phẩm chất rất rõ của người chỉ huy: trách nhiệm.

Đối với ông, vị trí chỉ huy không phải là một đặc quyền.

Nó là trách nhiệm phải ở lại cùng chiến sĩ trong thời điểm khó khăn nhất.

Ông hiểu rằng nếu mình rời khỏi vị trí, tinh thần của cả đơn vị có thể bị ảnh hưởng.

Vì vậy, ông tiếp tục ở lại.

Những người lính Pò Hèn cũng chiến đấu kiên cường để bảo vệ đồn.

Theo các nguồn tư liệu của địa phương, lực lượng tại Pò Hèn đã giữ vững trận địa trong một cuộc chiến đấu rất khó khăn. Tổng cộng 73 cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh trong trận chiến ngày 17/2/1979.

Đỗ Sỹ Họa cũng hy sinh trong ngày hôm đó.

Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ông không có cơ hội trở về quê Hưng Yên.

Không có cơ hội sống một cuộc sống bình thường sau chiến tranh.

Cũng không có cơ hội chứng kiến những thay đổi của đất nước trong những năm tiếp theo.

Nhưng sự hy sinh của ông đã để lại dấu ấn rất lớn đối với đơn vị.

Sau khi Đỗ Sỹ Họa hy sinh, ông được truy phong quân hàm Thượng úytruy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì theo thông tin của Quảng Ninh.

Ngày 19/12/1979, Chủ tịch nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một trong những cá nhân tiêu biểu được ghi nhận trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979.

Điều đặc biệt trong câu chuyện về Đỗ Sỹ Họa là ông không chỉ tham gia một cuộc chiến.

Ông từng chiến đấu tại Quảng Trị trong kháng chiến chống Mỹ.

Sau khi bị thương, sức khỏe giảm sút, ông vẫn tiếp tục tình nguyện nhận nhiệm vụ ở biên giới phía Bắc.

Điều đó có nghĩa là ông đã lựa chọn tiếp tục phục vụ đất nước ngay cả khi bản thân từng chịu ảnh hưởng bởi chiến tranh.

Đây là một quyết định rất đáng chú ý.

Một người đã trải qua chiến trường hoàn toàn có quyền mong muốn được trở về nghỉ ngơi.

Nhưng Đỗ Sỹ Họa lại lựa chọn tiếp tục.

Ông nhận một nhiệm vụ mới.

Một địa bàn mới.

Một thế hệ chiến sĩ mới.

Và một trách nhiệm mới.

Câu chuyện này cũng cho thấy sự khác biệt giữa hai giai đoạn lịch sử.

Thế hệ của Đỗ Sỹ Họa đã tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Sau năm 1975, khi nhiều người nghĩ rằng chiến tranh đã hoàn toàn kết thúc, ông vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ đất nước ở biên giới.

Đó là một phần lịch sử thường ít được nhắc đến.

Khi nói về Việt Nam sau năm 1975, nhiều người chỉ nhớ đến hình ảnh đất nước thống nhất.

Nhưng thực tế, những người lính vẫn phải làm nhiệm vụ tại các vùng biên giới.

Có những người đã hy sinh trong thời kỳ này.

Đỗ Sỹ Họa là một trong số đó.

Chính vì vậy, câu chuyện của ông giúp lịch sử trở nên đầy đủ hơn.

Không phải tất cả sự hy sinh đều xảy ra trong những cuộc kháng chiến quen thuộc.

Có những người đã hy sinh sau ngày đất nước thống nhất để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

Pò Hèn ngày nay đã trở thành một địa danh lịch sử gắn với cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới năm 1979.

Khu di tích Pò Hèn lưu giữ ký ức về những cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh tại đây. Trong số những cái tên tiêu biểu, Đỗ Sỹ Họa được nhắc đến như người chỉ huy đã kiên cường ở lại trận địa.

Câu chuyện của ông cũng gắn với những người đồng đội khác.

Mỗi người có một hoàn cảnh.

Có người từ Hưng Yên.

Có người từ Quảng Ninh.

Có người từ các tỉnh miền Bắc khác.

Họ cùng đến một vùng biên giới xa xôi và cùng làm nhiệm vụ.

Ngày 17/2/1979 trở thành ngày mà tên tuổi của nhiều người trong số họ được ghi lại trong lịch sử.

Đối với thế hệ trẻ ngày nay, câu chuyện của Đỗ Sỹ Họa có thể mang lại một bài học về trách nhiệm.

Một người có thể đã hoàn thành một nhiệm vụ lớn nhưng vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khác khi đất nước cần.

Một người có thể từng bị thương nhưng vẫn cố gắng đóng góp trong khả năng của mình.

Một người chỉ huy có thể đứng trước nguy hiểm nhưng vẫn nghĩ đến sự an toàn và tinh thần của đồng đội.

Đó là những phẩm chất vượt ra ngoài một thời kỳ cụ thể.

Điều đáng nhớ nhất không phải là chiến tranh.

Điều đáng nhớ là cách một con người đối diện với trách nhiệm trong hoàn cảnh khó khăn.

Đỗ Sỹ Họa đã dành tuổi trẻ của mình cho quân đội.

Ông đi qua chiến trường Quảng Trị.

Rồi ông đến Pò Hèn.

Cuối cùng, ông hy sinh tại chính vùng biên giới mà mình nhận nhiệm vụ bảo vệ.

Ngày nay, cuộc sống tại Pò Hèn đã khác xưa rất nhiều.

Những người trẻ có thể đến trường, làm việc và sống trong hòa bình.

Nhưng những địa danh như Pò Hèn vẫn nhắc chúng ta rằng hòa bình và chủ quyền quốc gia có giá trị rất lớn.

Đỗ Sỹ Họa là một trong những anh hùng ít được biết đến rộng rãi nhưng có câu chuyện rất đặc biệt: ông từng chiến đấu ở Quảng Trị, dù bị thương vẫn tình nguyện lên biên giới phía Bắc, rồi trở thành người chỉ huy tại Pò Hèn và hy sinh ngày 17/2/1979 trong khi vẫn giữ vững trách nhiệm với đơn vị. Tên tuổi ông ngày nay được lưu giữ như một biểu tượng của người lính biên phòng đã dành cả tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn