NGƯỜI CHỈ HUY KIÊN CƯỜNG QUA ĐỒNG KHÓI LỬA
Trong pho sử vàng giữ nước của dân tộc, 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm và tinh thần kiên trung. Nơi "đất sỏi sục sôi, đá mềm nát vụn" dưới sức hủy diệt của hàng vạn tấn bom đạn ấy, vai trò của những người chỉ huy trực tiếp nơi tuyến đầu mang một ý nghĩa vô cùng sinh tử. Là một người lính, một cán bộ tôi luyện từ chiến trường, cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương đã đi qua những ngày tháng đỏ lửa ấy trong đội hình của Trung đoàn 48 Thạch Hãn anh hùng. Trải qua các cương vị từ Tiểu đội trưởng đến Trung đội trưởng, bằng bản lĩnh sắt đá, sự mưu trí và tình yêu thương đồng đội sâu sắc, ông đã dẫn dắt các chiến sĩ kiên cường bám trụ bên những chiến hào ngập máu và bùn non, giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương sinh ngày 10/10/1952 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Quảng Châu, Sầm Sơn, Thanh Hóa. Tháng 1 năm 1971, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn leo thang khốc liệt, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Tương vừa tròn 19 tuổi đã gác lại những dự định cá nhân, khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Ông được biên chế vào Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 48 (E48) thuộc Sư đoàn 320B – một đơn vị chủ lực giàu truyền thống chiến đấu.
Sau những ngày tháng miệt mài luyện quân bám đá, ông cùng đơn vị nhận lệnh hành quân cấp tốc thẳng vào mặt trận Quảng Trị. Giai đoạn năm 1972, mảnh đất này trở thành tâm điểm của cuộc đọ sức lịch sử cực kỳ căng thẳng. Với sự nhanh nhạy, gan dạ và tinh thần trách nhiệm, chiến sĩ Nguyễn Hữu Tương nhanh chóng được tin tưởng giao trọng trách cán bộ, từ Tiểu đội trưởng rồi tiến lên Trung đội trưởng trực tiếp chỉ huy chiến đấu bên trong và xung quanh khu vực Thành cổ.
Làm một người lính nơi dải đất hẹp miền Trung đã gian khổ, gánh trên vai trọng trách chỉ huy một trung đội bộ binh giữa "túi bom" Quảng Trị lại càng áp lực gấp bội. Bầu trời Thành cổ bấy giờ rực lửa ngày đêm vì pháo bầy từ hạm đội dội vào và bom gầm từ máy bay B-52. Mọi công sự, chiến hào liên tục bị cày xới, mùi thuốc súng và khói bụi ngột ngạt bao trùm lằn ranh sinh tử.
Trên cương vị Trung đội trưởng, ông Nguyễn Hữu Tương luôn giữ cho mình một cái đầu lạnh và trái tim rực lửa. Trong thế trận giằng co nghẹt thở với kẻ thù, ông luôn là người đi đầu, quan sát trận địa, đưa ra những quyết định tác chiến mưu trí để đánh bại các đợt phản công của địch, đồng thời nỗ lực bảo toàn mạng sống cho các chiến sĩ dưới quyền. Giữa hai trận đánh, những cái ôm siết chặt, ngụm nước lã chia đôi bên căn hầm chữ A sạt lở đã kết tinh thành tình đồng đội thiêng liêng, giúp trung đội của ông bám trụ kiên cường suốt mùa hè đỏ lửa.
Không chỉ cống hiến tuổi trẻ trong những năm tháng khói lửa chống Mỹ, sau ngày đất nước hòa bình, non sông thu về một mối, ông Nguyễn Hữu Tương vẫn tiếp tục gắn bó trọn đời với nghiệp binh đao. Ông tiếp tục ở lại phục vụ trong quân ngũ, kinh qua nhiều vị trí, đóng góp sức lực và kinh nghiệm dạn dày của mình cho sự nghiệp huấn luyện, xây dựng Quân đội và bảo vệ vững chắc bờ cõi biên cương. Đến tháng 9 năm 2006, sau tròn 35 năm gắn bó sắt son với màu áo lính Bộ đội Cụ Hồ, Đại tá Nguyễn Hữu Tương chính thức xuất ngũ trở về quê hương Quảng Châu.
Hành trình gần bốn thập kỷ binh nghiệp khép lại, người chỉ huy kiên cường tại Thành cổ Quảng Trị năm xưa giờ đây đã mái đầu bạc trắng, sống an yên, giản dị giữa lòng quê hương Sầm Sơn. Những vết thương thời chiến có thể hằn sâu trên da thịt, nhưng ký ức về một thời "máu trộn bùn non" bên dòng Thạch Hãn và hình bóng những người đồng chí mãi nằm lại tuổi đôi mươi vẫn luôn vẹn nguyên, thiêng liêng trong tâm khảm ông. Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương là một pho sử sống sống động, một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và lòng trung kiên để các thế hệ mai sau mãi soi mình và tiếp bước.



