Cựu chiến binh

Người chỉ huy luôn đi cuối đội hình

Tuyên Quang03/07/2026Phan Thị Tâm (Đoàn xã Hùng An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính Mai Anh Binh (Sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1981, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) năm xưa, có một người chỉ huy mà họ luôn nhắc đến với sự kính trọng đặc biệt. Đó là người không bao giờ chọn vị trí an toàn nhất cho mình, mà luôn lặng lẽ đi sau cùng để chắc chắn rằng không một người lính nào bị bỏ lại phía sau.

Ngày ấy, giữa những năm tháng chiến đấu gian khổ nơi biên giới, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ bám trụ trên những điểm cao hiểm trở. Đường hành quân qua núi đá, vực sâu, nhiều đoạn chỉ vừa đủ một người đi. Mỗi chuyến vận chuyển lương thực, đạn dược hay đưa thương binh về phía sau đều là một thử thách sinh tử.

Những người lính trẻ thường thấy người chỉ huy của mình đi đầu khi nhận nhiệm vụ, nhưng khi rút quân hay di chuyển qua địa hình nguy hiểm, ông luôn đi cuối đội hình.

Có người hỏi:

“Thủ trưởng đi sau như vậy nguy hiểm lắm, sao không để anh em đi?”

Ông chỉ cười:

“Tôi đi sau để còn nhìn thấy hết anh em. Người nào mệt, người nào bị thương, người nào gặp khó khăn, tôi còn biết mà giúp.”

Câu nói giản dị ấy đã theo những người lính suốt nhiều năm.

Trong những trận đánh ác liệt, ông không chỉ đứng trong sở chỉ huy. Ông có mặt ở nơi khó khăn nhất, cùng chia sẻ từng ngụm nước, từng bữa cơm vội vàng với chiến sĩ. Khi một người lính bị thương, ông là người đầu tiên đến bên cạnh, động viên và tìm cách đưa đồng đội về nơi an toàn.

Có lần sau một trận pháo kích dữ dội, đơn vị phải rút khỏi một vị trí để củng cố lực lượng. Khi mọi người đã xuống gần hết, ông vẫn quay lại kiểm tra từng công sự, từng góc hầm, gọi tên từng chiến sĩ để chắc chắn không ai còn mắc kẹt.

Đối với ông, chức vụ không phải là khoảng cách với người lính, mà là trách nhiệm lớn hơn.

Nhiều năm sau, những người lính dưới quyền ngày ấy đã trở thành những người ông, người cha. Mỗi khi gặp lại nhau, câu chuyện họ nhắc nhiều nhất vẫn là hình ảnh người chỉ huy với mái tóc còn xanh, chiếc ba lô trên vai và bước chân luôn ở cuối hàng quân.

Ông từng nói:

“Người chỉ huy có thể mất nhiều thứ, nhưng không được để mất niềm tin của người lính. Đã cùng đi với nhau thì phải cùng trở về.”

Thời gian đã làm thay đổi nhiều điều, nhưng hình ảnh người chỉ huy luôn đi cuối đội hình vẫn còn mãi trong lòng những người từng chiến đấu bên ông. Đó là hình ảnh của một người lãnh đạo bằng trách nhiệm, bằng tình đồng đội và bằng sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn