Người chỉ huy mang "mệnh lệnh trái tim" giữa tọa độ lửa
Bài viết tái hiện khoảnh khắc quyết tử trong vai trò chỉ huy của Đại tướng Lê Văn Dũng tại Trung tâm Huấn luyện Quang Trung (1968). Giữa thế trận chênh lệch, bằng tư duy táo bạo và ý chí thép, ông đã cùng Đại đội 12 viết nên một bản anh hùng ca đẫm máu nhưng chói ngời bản lĩnh Bộ đội Cụ Hồ.
Đại tướng Lê Văn Dũng – một cái tên gắn liền với những chiến công oanh liệt từ chiến trường ác liệt nhất. Người lính trinh sát ngày ấy đã trưởng thành từ Sư đoàn 9, qua các chiến dịch Mậu Thân 1968, Hồ Chí Minh và biên giới Tây Nam, để rồi trở thành vị tướng huyền thoại của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Cuối năm 1967, không khí trước giờ G căng như dây đàn. Khi ấy, đồng chí Lê Văn Dũng là Phó Đại đội trưởng Đại đội 12 (Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 1, Sư đoàn 9). Nhiệm vụ của Sư đoàn lúc bấy giờ là đánh chiếm các căn cứ vòng ngoài Sài Gòn, trong đó Trung tâm Huấn luyện Quang Trung – căn cứ quân sự lớn án ngữ cửa ngõ Tây Bắc thành phố – là mục tiêu khó nhằn nhất.
Do khó khăn trong cơ động, Đại đội 12 được lệnh đánh độc lập, nổ súng trước toàn chiến dịch. Phương án đánh bộc phá bị loại bỏ trước một căn cứ kiên cố và đông quân. Trong đêm tối, đồng chí Lê Văn Dũng đã quyết định một phương án táo bạo: Đánh thẳng chính diện cổng chính.
Tiếng B-40 mở màn xé toang màn đêm, xé toang phòng tuyến của địch. Đại đội nhanh chóng tràn vào, chiếm lĩnh các mục tiêu trọng yếu, loại khỏi vòng chiến gần 100 tên địch. Nhưng chiến tranh không bao giờ dễ dàng. Những đợt phản kích bằng bộ binh và xe tăng của địch diễn ra vô cùng ác liệt. Dưới sự chỉ huy mưu trí của đồng chí Lê Văn Dũng, đơn vị đã bắn cháy 3 xe tăng, gây thiệt hại nặng cho đối phương.
Sự hy sinh và mất mát kéo đến dồn dập. Chính trị viên Nguyễn Xuân Phó và Phó Chính ủy Tám Sơ bị thương nặng nhưng vẫn kiên cường động viên bộ đội chiến đấu đến cùng. Khi lệnh rút quân vang lên, nhiều chiến sĩ đã anh dũng ở lại yểm trợ. Trong số đó, người chiến sĩ tên Đực dù trọng thương vẫn bám súng đến hơi thở cuối cùng.
Trận đánh kết thúc. Đại đội hơn 100 người ngày ấy, lúc trở về chỉ còn chưa đến 20 người lành lặn. Lật giở những kỷ vật của đồng đội đã nằm xuống, đồng chí Lê Văn Dũng xúc động đọc bài thơ “Đợi anh về” do Chính trị viên Nguyễn Xuân Phó để lại. Dù không thể làm chủ hoàn toàn căn cứ, trận đánh Quang Trung vẫn còn đó như một ngọn lửa thử vàng, khẳng định bản lĩnh chỉ huy và trái tim quả cảm của người lính Sư đoàn 9 trong mùa Xuân Mậu Thân 1968.



