Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI CHỈ HUY MŨI TIẾN CÔNG CUỐI CÙNG

Ông Trần Văn Tám (sinh năm 1952, còn gọi là Tám Bòi) nhập ngũ năm 1970, trưởng thành trong khói lửa chiến tranh. Biệt danh “Tám Bòi” không chỉ là một cái tên, mà còn gắn với phong cách chiến đấu quyết liệt của ông: Đã nổ súng là phải dứt điểm, không để địch còn khả năng chống trả, bảo toàn an toàn cho đồng đội.

Ninh Bình20/04/2026THCS Lê Hồng Phong (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến những giờ khắc cuối cùng của cuộc kháng chiến, ánh mắt ông như sáng lên. Đêm 29-4-1975, đơn vị đang hành quân từ Bình Minh (Vĩnh Long) về An Phú Thuận thì nhận lệnh khẩn cấp tấn công đồn địch.

Lực lượng chỉ vỏn vẹn 19 người - một con số quá ít so với yêu cầu trận đánh. Có lúc anh em thoáng chùng xuống, nhưng rồi tất cả nhanh chóng siết lại đội hình, bởi ai cũng hiểu: Phía trước là thời khắc quyết định của lịch sử.

Dưới sự chỉ huy của đồng chí Nguyễn Văn Út (Út Nồi), ông Tám Bòi được giao phụ trách một mũi tiến công chủ lực. Trận đánh diễn ra căng thẳng, giằng co từ rạng sáng đến chiều 30-4; địch cố thủ trong công sự, chống trả quyết liệt, nhưng trước thế tiến công dồn dập và sự áp sát liên tục của ta, vòng vây ngày càng khép chặt.

Đến tối, địch buộc phải tháo chạy, trận địa được làm chủ - một mắt xích quan trọng góp phần vào thắng lợi trọn vẹn của ngày lịch sử.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ký ức về trận đánh ấy vẫn còn nguyên vẹn trong ông - không chỉ là niềm tự hào, mà còn là sự nhắc nhớ về những đồng đội đã không trở về. Ông Tám Bòi nói chậm rãi, như đúc kết cả một đời binh nghiệp: “Đánh giặc mà sợ chết thì không đánh được”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn