Cựu chiến binh

Người chỉ huy pháo binh và cú dội hỏa lực "chân trần" trên mặt trận Quảng Trị

Thôn Liễu Kinh

Phú Thọ22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trên vùng đất Quảng Trị đầy nắng gió và bom đạn, Nguyễn Văn Bát nhập ngũ năm 1965, được đào tạo chuyên ngành Pháo binh. Bằng kinh nghiệm thực chiến và bản lĩnh chỉ huy vững vàng, anh nhanh chóng trở thành Đại đội trưởng chỉ huy khẩu đội pháo mang vác bám trụ đường 9.

​Tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt, việc di chuyển những khẩu pháo nòng dài heavy-weight qua núi cao, khe sâu hoàn toàn dựa vào sức người. Anh Bát cùng đồng đội đã xẻ thịt, xẻ vai kéo pháo vượt dốc, thức trắng hàng chục đêm ngâm mình dưới bùn lầy để ngụy trang trận địa ngay sát nách đối phương.

​81 ngày đêm rực lửa Thành cổ Quảng Trị năm 1972 . Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, không lực Mỹ và pháo hạm Hạm đội 8 dội xuống thị xã nhỏ bé này hàng vạn tấn bom đạn mỗi ngày — tương đương sức nổ của nhiều quả bom nguyên tử.

​Đại đội pháo của Nguyễn Văn Bát nhận nhiệm vụ đặt trận địa tại chốt bám ven sông Thạch Hãn để bắn khống chế các đợt phản công của xe tăng và bộ binh địch. Trận địa pháo liên tục bị gạt phăng bởi bom dội, khói bụi mù mịt, nhiều khẩu pháo bị đánh sập ca-nông .

​Trong trận chiến ác liệt ngày 15 tháng 7 năm 1972, khi pháo thủ số 1 và số 2 của khẩu đội chính hy sinh, Nguyễn Văn Bát bị mảnh bom găm vào đùi. Không rời vị trí, anh tự dùng gạc siết chặt vết thương rồi nhảy vào mâm pháo, tự tay quay pháo, nạp đạn và giật cò.

​Dưới sự chỉ huy kiên cường của anh, đại đội pháo đã bắn hạ hàng chục xe quân sự, chi viện đắc lực cho lực lượng bộ binh giữ vững từng mảng tường nát của Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm huyền thoại.

​Trở về thời bình với nhiều vết thương trên cơ thể, cựu chiến binh Nguyễn Văn Bát lựa chọn gắn bó trọn đời với quê nhà Triệu Phong. Ông tích cực tham gia công tác quy tập hài cốt đồng đội và xây dựng phong trào cựu chiến binh tại địa phương.

​Mỗi dịp tháng 7 lịch sử, người chỉ huy pháo binh năm xưa lại ra bờ sông Thạch Hãn thả hoa đăng tưởng nhớ những người con đã ngã xuống, giữ trọn nghĩa tình của người lính "Thời hoa lửa" với đồng đội, với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn