Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CHỈ HUY QUẢ CẢM TRÊN ĐỈNH MA LÙ THÀNG

Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979 tại mặt trận Lào Cai, đỉnh núi Ma Lù Thàng thuộc huyện Mường Khương đã trở thành một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất. Nơi vách đá tai mèo dựng đứng bao phủ bởi sương muối lạnh thấu xương ấy, câu chuyện về Thiếu úy, Phân đội trưởng Nguyễn Văn Hiền thuộc Đồn biên phòng Pha Long đã khắc sâu vào lòng đất mẹ như một biểu tượng bất tử về khí phách kiên trung và tình đồng đội cao cả.

An Giang20/09/2026Đoàn xã Ea Rốk (Xã Ea Rốk)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHỈ HUY QUẢ CẢM TRÊN ĐỈNH MA LÙ THÀNG

Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979 tại mặt trận Lào Cai, đỉnh núi Ma Lù Thàng thuộc huyện Mường Khương đã trở thành một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất. Nơi vách đá tai mèo dựng đứng bao phủ bởi sương muối lạnh thấu xương ấy, câu chuyện về Thiếu úy, Phân đội trưởng Nguyễn Văn Hiền thuộc Đồn biên phòng Pha Long đã khắc sâu vào lòng đất mẹ như một biểu tượng bất tử về khí phách kiên trung và tình đồng đội cao cả.

Rạng sáng ngày 17 tháng 2, khi hỏa lực áp đảo của đối phương dội bão lửa xuống thung lũng, Nguyễn Văn Hiền được giao nhiệm vụ chỉ huy một phân đội bám trụ, đánh trả mũi tiến công chính diện của quân địch. Dưới sự chỉ huy mưu trí của anh, các chiến sĩ biên phòng đã kiên cường đẩy lùi liên tiếp nhiều đợt xung phong vũ bão của bộ binh địch, tiêu diệt hàng chục tên và bắn cháy xe tăng bọc thép ngay trước cửa đồn. Trận chiến kéo dài ròng rã suốt nhiều giờ, dù bị một mảnh pháo găm trúng làm bị thương nặng ở tay, anh vẫn tự dùng băng cá nhân buộc chặt vết thương, nén đau đớn để tiếp tục đứng vững chỉ huy đơn vị chiến đấu.

Thế trận ngày càng trở nên không cân sức khi quân địch liên tục tăng viện ồ ạt, điên cuồng áp dụng chiến thuật "biển người" hòng đè bẹp xé toạc phòng tuyến của ta. Trong một đợt tấn công hung hãn của đối phương, một quả pháo dội trúng công sự khiến Nguyễn Văn Hiền bị thương rất nặng, gãy cả hai chân và không thể tự di chuyển được nữa. Thấy tình thế hiểm nghèo, đồng đội định cõng anh rút lui, nhưng anh khảng khái từ chối. Anh quả cảm nói rằng mình bị thương nặng nếu đi theo sẽ làm vướng chân, gây khó khăn và nguy hiểm cho cả đội. Nhìn cơ số đạn dược đã cạn kiệt, Nguyễn Văn Hiền ra mệnh lệnh nghiêm khắc bắt buộc các chiến sĩ còn lại phải phá vây, vừa rút về tuyến sau vừa gánh theo toàn bộ thương binh ra ngoài an toàn.

Khi các đồng đội vừa rút đi, một mình Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền ở lại giữa trận địa đổ nát, xung quanh khói đạn khét lẹt lùa vào đặc quánh. Với hai chân gãy nát không thể đứng vững, anh bò dọc chiến hào, dùng những viên đạn và quả lựu đạn cuối cùng để đơn độc đấu súng với quân thù. Tiếng súng đanh thép của người chỉ huy quả cảm vang lên cô độc nhưng đầy uy lực giữa đại ngàn, ghìm chân quân địch suốt nhiều giờ đồng hồ, tạo khoảng thời gian vàng ngọc cứu sống các đồng đội trước khi anh anh dũng hy sinh. Sự hy sinh lẫm liệt ở tuổi ba mươi của anh đã hóa thân thành một cột mốc chủ quyền thiêng liêng, và vào ngày 19 tháng 12 năm 1979, liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền đã vinh dự được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn