Cựu chiến binh

NGƯỜI CHỈ HUY THÉP TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT THÀNH CỔ

Câu chuyện về lòng quả cảm và ký ức không bao giờ phai mờ của Đại tá Phạm Hồng Lân về những ngày đêm rực lửa tại Thành Cổ Quảng Trị, nơi ông và đồng đội đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để giữ vững từng tấc đất quê hương.

Quảng Trị13/03/2026Trần Thị Tố Nga (Phường Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức bên dòng Thạch Hãn

Giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, người con của vùng đất Hải Lăng – Phạm Hồng Lân – đã có mặt tại tâm điểm của "tọa độ chết" Thành Cổ Quảng Trị. Trong hồi ức của mình, ông không bao giờ quên những lần vượt sông Thạch Hãn dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Dòng sông khi ấy không chỉ là mạch máu giao thông mà còn là nơi gửi gắm xương máu của hàng nghìn chiến sĩ trẻ. Ông kể rằng, có những đêm, nước sông đỏ rực ánh pháo, quân ta cứ hết lớp này đến lớp khác vượt sông để chi viện cho Thành Cổ, quyết không để mảnh đất này rơi vào tay địch.

81 ngày đêm rực lửa và ý chí sắt đá

Mùa hè năm 1972, tại Thành Cổ, mỗi mét vuông đất đều hứng chịu hàng trăm quả bom. Đại tá Phạm Hồng Lân khi đó là một sĩ quan trẻ, đã cùng đồng đội bám trụ trong những hầm hào sũng nước và bùn đất. Ông nhớ lại, đó là những ngày "ăn cơm không đủ no, ngủ không tròn giấc", tiếng pháo gầm rú át cả tiếng người. Tuy nhiên, giữa sự sống và cái chết cận kề, tinh thần "còn người còn trận địa" luôn rực cháy. Sự hiện diện và chỉ huy quyết đoán của những người như ông đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho các chiến sĩ trẻ vượt qua nỗi sợ hãi để giữ vững mục tiêu.

Người giữ lửa lịch sử cho mai sau

Sau chiến tranh, dù đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng trong lực lượng Bộ đội Biên phòng, Đại tá Phạm Hồng Lân vẫn luôn hướng về Quảng Trị với một tình cảm đặc biệt. Ông thường xuyên trở lại Thành Cổ, thắp nén tâm nhang cho những đồng đội đã hóa thân vào đất mẹ. Đối với ông, kể lại câu chuyện lịch sử không phải để khoe khoang chiến tích, mà là để nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình hôm nay là vô giá và được đánh đổi bằng sự hy sinh của cả một thế hệ. Cho đến những ngày cuối đời vào năm 2024, hình ảnh về một Thành Cổ kiên cường vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim người đại tá già.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn