Người có công giúp đỡ cách mạng

Người chỉ huy trên chiến trường giải phóng quê hương Bình Thuận (1)

Đại tá Văn Minh Trường trực tiếp tham gia chiến đấu từ năm 1961 đến ngày giải phóng miền Nam và giữ cương vị Trung đoàn trưởng Trung đoàn 812 trong cuộc Tổng tiến công mùa Xuân năm 1975. Ông cùng đơn vị tham gia giải phóng nhiều địa phương của Quân khu 6, đặc biệt góp phần quan trọng trong các trận đánh ở Võ Đắc và giải phóng thị xã Phan Thiết.

Lâm Đồng13/06/2026Phan Thị Hồng Nhung (Trường Đại Học Yersin Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi dịp tháng Tư trở về, Đại tá Văn Minh Trường lại nhớ đến những năm tháng chiến đấu gian khổ cùng đồng chí, đồng đội trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đối với ông, thắng lợi của ngày 30/4/1975 là thành quả của Đảng, của nhân dân và của biết bao người lính đã hy sinh, cống hiến tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc và thống nhất đất nước.

Đại tá Văn Minh Trường trực tiếp cầm súng chiến đấu từ năm 1961 đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Từ một chiến sĩ binh nhì, ông từng bước trưởng thành và được giao trọng trách Trung đoàn trưởng Trung đoàn bộ binh 812, đơn vị chủ lực của Quân khu 6. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, ông trực tiếp chỉ huy lực lượng tham gia giải phóng bốn tỉnh thuộc Quân khu 6 gồm Bình Thuận, Bình Tuy, Lâm Đồng và Tuyên Đức.

Cuối năm 1974, sau khi quân ta giải phóng hoàn toàn huyện Tánh Linh và mở rộng vùng căn cứ, chiến trường bước vào giai đoạn chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công quyết định. Đêm 16 tháng 3 năm 1975, Trung đoàn 812 dưới sự chỉ huy của ông cùng các đơn vị phối thuộc mở cuộc tiến công vào Chi khu Võ Đắc. Đây là một trong những trận đánh ác liệt nhất mà ông từng trải qua. Địch có hệ thống phòng thủ kiên cố, hỏa lực mạnh cùng nhiều lực lượng sẵn sàng chi viện. Tuy nhiên, với phương châm chiến đấu phù hợp, quân ta từng bước bao vây, tiến công và làm chủ trận địa.

Trong quá trình chiến đấu, hệ thống thông tin liên lạc của ta bị gián đoạn bởi hỏa lực địch. Trước tình thế cấp bách, ông cùng đồng đội vượt qua quãng đường dài dưới làn bom đạn để trực tiếp chỉ huy, củng cố lực lượng và khôi phục thông tin liên lạc. Nhờ sự kiên cường của cán bộ, chiến sĩ, rạng sáng ngày 20 tháng 3 năm 1975, quân ta hoàn toàn làm chủ Chi khu Võ Đắc và tiếp tục giải phóng các khu vực lân cận. Đến ngày 22 tháng 3 năm 1975, toàn huyện Hoài Đức được giải phóng.

Tiếp đà thắng lợi, Trung đoàn 812 hành quân theo Quốc lộ 20 tham gia giải phóng Di Linh, Bảo Lộc và Đà Lạt. Sau đó, đơn vị quay trở lại Bình Thuận phối hợp với các lực lượng tiến công giải phóng khu vực Ma Lâm - Thiện Giáo, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tiến vào giải phóng thị xã Phan Thiết.

Trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến, nhiệm vụ giữ vững cầu Phú Long có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với cánh quân duyên hải và Quân đoàn 2. Suốt năm ngày đêm liên tục, các đơn vị thuộc Trung đoàn 812 phải chống trả nhiều đợt phản kích quyết liệt cùng hỏa lực mạnh của địch. Dù chịu nhiều tổn thất, quân ta vẫn kiên cường giữ vững trận địa, tạo điều kiện cho các lực lượng chủ lực tiến vào thị xã Phan Thiết.

Đêm 18 tháng 4 năm 1975, các đơn vị đồng loạt tiến công vào thị xã Phan Thiết. Trong điều kiện địa hình không quen thuộc, nhiều người dân địa phương đã tình nguyện dẫn đường cho bộ đội, chỉ dẫn các mục tiêu quân sự của địch. Nhờ sự phối hợp chặt chẽ giữa quân và dân, các lực lượng nhanh chóng làm chủ các cơ quan đầu não, giải phóng tù binh, thu giữ vũ khí và hoàn toàn giải phóng thị xã.

Rạng sáng ngày 19 tháng 4 năm 1975, khi quê hương được giải phóng, niềm vui chiến thắng tràn ngập trong lòng người chiến sĩ. Tuy nhiên, cùng với niềm vui ấy là nỗi nhớ thương những đồng đội đã anh dũng hy sinh trên các chiến trường. Đối với Đại tá Văn Minh Trường, thắng lợi của ngày giải phóng không chỉ là niềm tự hào mà còn là sự nhắc nhớ về những mất mát, hy sinh to lớn của quân và dân trong suốt cuộc kháng chiến.

Trải qua 14 năm chiến đấu chống Mỹ với nhiều lần bị thương nặng, Đại tá Văn Minh Trường luôn ghi nhớ công lao của đồng chí, đồng đội và nhân dân. Những ký ức về các trận đánh, về tinh thần chiến đấu kiên cường và sự hy sinh của biết bao người vẫn luôn sống mãi trong tâm trí ông như một phần không thể quên của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn