NGƯỜI CHỈ HUY TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Nếu có một con đường gắn liền với tuổi trẻ của hàng vạn con người trong chiến tranh, đó là đường Trường Sơn.
Một trong những người có vai trò quan trọng trong việc tổ chức tuyến đường này là Đồng Sĩ Nguyên.
Ông sinh năm 1923 tại Quảng Bình.
Từ những năm đầu cách mạng, ông tham gia hoạt động và trưởng thành trong quân đội.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Đồng Sĩ Nguyên giữ cương vị Tư lệnh Bộ đội Trường Sơn trong nhiều năm.
Đường Trường Sơn không chỉ là một con đường.
Đó là một hệ thống đường bộ, đường sông và các tuyến vận chuyển nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam.
Hàng vạn người đã sống và làm việc trên tuyến đường ấy.
Có bộ đội.
Có thanh niên xung phong.
Có công nhân giao thông.
Có dân công.
Có những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm giao thông.
Mỗi ngày, họ phải đối mặt với bom đạn và những điều kiện tự nhiên khắc nghiệt.
Mưa rừng.
Suối sâu.
Đường trơn.
Sạt lở.
Nhưng tuyến đường vẫn phải được giữ thông.
Nếu một đoạn đường bị đánh phá, lực lượng công binh phải nhanh chóng sửa chữa.
Nếu cầu bị phá, phải làm cầu mới.
Nếu đường bị lầy, phải tìm cách khắc phục.
Đồng Sĩ Nguyên là người tổ chức và chỉ huy một hệ thống hậu cần khổng lồ như vậy.
Ông hiểu rằng cuộc chiến không chỉ được quyết định bằng súng đạn.
Muốn bộ đội chiến đấu được, phải có lương thực.
Có đạn.
Có thuốc.
Có phương tiện.
Có đường vận chuyển.
Vì thế, xây dựng và bảo vệ đường Trường Sơn là một nhiệm vụ chiến lược.
Sau chiến tranh, Đồng Sĩ Nguyên tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách và tham gia xây dựng đất nước.
Ông qua đời năm 2019.
Ngày nay, đường Trường Sơn đã trở thành một phần của hệ thống giao thông hiện đại.
Những chiếc xe chạy trên đường không còn mang theo đạn dược.
Chúng mang theo hàng hóa.
Nông sản.
Hàng tiêu dùng.
Những chuyến xe nối các vùng quê với thành phố.
Đó chính là một sự thay đổi lớn.
Con đường từng phục vụ chiến tranh nay phục vụ cuộc sống.
Nhưng ký ức về những người đã mở đường vẫn còn.
Đồng Sĩ Nguyên là một trong những người đại diện cho thế hệ ấy.
Câu chuyện của ông nhắc rằng phía sau mỗi chiến thắng quân sự là cả một hệ thống hậu cần.
Và phía sau con đường hôm nay là những dấu chân của những người từng đi qua thời hoa lửa.


