NGƯỜI CHỈ HUY TRÊN NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG BIÊN GIỚI
Từ những năm tháng chiến đấu ở Tây Nguyên đến những chặng đường làm nhiệm vụ tại Lào và Campuchia, ông Nguyễn Hữu Giống đã dành hơn hai thập kỷ tuổi trẻ và cuộc đời quân ngũ cho nhiệm vụ chiến đấu, chỉ huy và bảo vệ Tổ quốc.
Sinh năm 1951, quê tại TDP An Chính, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Nguyễn Hữu Giống nhập ngũ vào tháng 4 năm 1970.
Khi ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt. Người thanh niên quê Sầm Sơn rời gia đình, quê hương để bước vào quân ngũ, bắt đầu một hành trình mà sau này kéo dài hơn hai thập kỷ.
Ông được biên chế vào Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, thực hiện nhiệm vụ chỉ huy và chiến đấu.
Đó là một nhiệm vụ đòi hỏi không chỉ lòng dũng cảm của người lính, mà còn cần bản lĩnh, khả năng tổ chức và tinh thần trách nhiệm đối với đồng đội.
Từ Tây Nguyên đến những chiến trường xa xôi
Trong những năm tháng quân ngũ, ông Nguyễn Hữu Giống từng hoạt động trên nhiều địa bàn, trong đó có Tây Nguyên, Lào và Campuchia.
Mỗi vùng đất là một hoàn cảnh khác nhau, nhưng điểm chung là những thử thách mà người lính phải vượt qua.
Tây Nguyên với địa hình rộng lớn, rừng núi hiểm trở và điều kiện chiến đấu khắc nghiệt.
Lào và Campuchia lại đưa người lính đến những địa bàn xa quê hương hơn, nơi nhiệm vụ không chỉ gắn với chiến đấu mà còn liên quan đến việc thực hiện nhiệm vụ quốc tế.
Trong hoàn cảnh ấy, người chỉ huy phải vừa hoàn thành nhiệm vụ của đơn vị, vừa quan tâm đến từng cán bộ, chiến sĩ dưới quyền.
Một người lính có thể chiến đấu bằng lòng dũng cảm, nhưng người chỉ huy còn phải chịu trách nhiệm về sự an toàn và khả năng chiến đấu của cả đơn vị.
Đó là gánh nặng nhưng cũng là niềm tin mà tập thể đặt vào người chỉ huy.
Những năm tháng ở Campuchia
Một phần quan trọng trong hành trình của ông Nguyễn Hữu Giống là thời gian tham gia chiến dịch tại Campuchia.
Trong những năm tháng thực hiện nhiệm vụ, người lính Việt Nam phải hoạt động ở một chiến trường xa quê hương, với điều kiện sinh hoạt và chiến đấu nhiều khó khăn.
Rừng núi, khí hậu, địa hình và khoảng cách với quê nhà đều là những thử thách đối với người lính.
Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại trở thành một điểm tựa quan trọng.
Những người lính cùng đơn vị chia sẻ với nhau từng bữa ăn, từng chặng hành quân, từng nhiệm vụ.
Đối với người chỉ huy, sự gắn bó ấy càng có ý nghĩa.
Chỉ huy không chỉ là ra mệnh lệnh.
Đó còn là đi cùng bộ đội, hiểu những khó khăn của bộ đội và cùng bộ đội vượt qua những thời điểm gian nan nhất.
Ông Nguyễn Hữu Giống đã trải qua những năm tháng như vậy trên chiến trường Lào, Campuchia và Tây Nguyên.
Người chỉ huy giữa gian khó
Công việc chỉ huy trong chiến đấu luôn đặt người lính trước những quyết định khó khăn.
Trong mỗi nhiệm vụ, người chỉ huy phải nắm tình hình, tổ chức lực lượng, phối hợp với đồng đội và đưa ra quyết định phù hợp.
Đằng sau mỗi quyết định không chỉ là kết quả của một trận đánh, mà còn là sự an toàn của những người lính.
Vì thế, bản lĩnh của người chỉ huy được hình thành qua từng ngày.
Qua những lần hành quân.
Qua những trận chiến.
Qua những đêm dài nơi chiến trường.
Và qua cả những mất mát, khó khăn mà người lính phải chứng kiến.
Những trải nghiệm ấy theo người lính suốt cuộc đời.
Hơn hai mươi năm khoác áo lính
Ông Nguyễn Hữu Giống nhập ngũ vào tháng 4 năm 1970 và xuất ngũ vào tháng 12 năm 1991.
Hơn 21 năm trong quân ngũ là một quãng thời gian rất dài.
Ông nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ còn đang diễn ra và tiếp tục phục vụ trong quân đội sau khi đất nước thống nhất.
Từ chiến trường Tây Nguyên đến Lào, Campuchia, ông đã đi qua nhiều địa bàn và nhiều giai đoạn khác nhau của lịch sử.
Đó cũng là hơn hai thập kỷ mà cuộc sống của ông gắn liền với đơn vị, với đồng đội và với những nhiệm vụ được giao.
Đến năm 1991, ông rời quân ngũ, trở về với cuộc sống đời thường.
Nhưng những năm tháng trong Sư đoàn 320, Quân đoàn 3 vẫn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời người cựu chiến binh.
Những vùng đất không thể quên
Sau nhiều năm trở về quê hương, những địa danh mà ông từng đi qua có thể đã thay đổi.
Nhưng ký ức của người lính thì vẫn còn.
Tây Nguyên — nơi gắn với những năm tháng chiến đấu.
Lào — nơi người lính thực hiện nhiệm vụ trên đất bạn.
Campuchia — nơi ông cùng đồng đội trải qua những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế.
Mỗi vùng đất lưu giữ một phần tuổi trẻ của ông.
Những năm tháng ấy không thể quay trở lại, nhưng chúng đã trở thành ký ức và cũng là một phần lịch sử của thế hệ đã từng khoác áo lính.
Một đời lính gắn với nhiệm vụ
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Giống là câu chuyện về một người lính đã dành phần lớn tuổi trẻ và cuộc đời mình cho quân đội.
Từ một thanh niên quê An Chính, Sầm Sơn, ông lên đường năm 1970.
Hơn hai mươi năm sau, ông mới trở về cuộc sống đời thường.
Trong khoảng thời gian ấy, ông đã thực hiện nhiệm vụ chỉ huy và chiến đấu, đi qua Tây Nguyên, Lào và Campuchia, cùng đồng đội trải qua những năm tháng không dễ dàng.
Có những người lính được nhớ đến bởi một trận đánh.
Có những người được nhớ đến bởi một chiến công.
Còn với ông Nguyễn Hữu Giống, điều đáng nhớ có lẽ là một hành trình dài hơn hai thập kỷ, trong đó ông vừa là người chiến đấu, vừa là người chỉ huy, luôn gắn trách nhiệm của mình với đồng đội và đơn vị.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại chặng đường từ năm 1970 đến 1991, điều còn lại không chỉ là những địa danh hay những năm tháng.
Đó là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã lên đường khi Tổ quốc cần, đi qua những chiến trường xa xôi và dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho nhiệm vụ chung.
Ông Nguyễn Hữu Giống — người lính Sư đoàn 320, Quân đoàn 3 — đã đi qua Tây Nguyên, Lào và Campuchia, mang theo tuổi trẻ của mình trên những chặng đường chiến đấu và chỉ huy.
Và khi trở về quê hương, ông mang theo một hành trang đặc biệt:
Ký ức của hơn hai mươi năm quân ngũ, tình đồng đội và niềm tự hào của một người đã dành tuổi trẻ để phụng sự Tổ quốc.



