Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chỉ huy trong bóng tối

Phú Thọ06/08/2026Phường Sa Huỳnh (Đoàn phường Sa Huỳnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Tịch sinh năm 1931 tại Long An, vùng đất Nam Bộ với những dòng sông, cánh đồng và những con người giàu lòng yêu nước. Khi cuộc kháng chiến lan rộng, ông rời quê hương, tham gia lực lượng vũ trang và gắn bó với những nhiệm vụ đặc biệt của người lính đặc công.

Trong chiến đấu, ông từng giữ cương vị Đại đội trưởng đặc công, Tiểu đoàn 303. Khác với những đơn vị chiến đấu thông thường, người lính đặc công phải hoạt động trong điều kiện bí mật, luôn đối mặt với hiểm nguy và đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối.

Với Nguyễn Văn Tịch, mỗi nhiệm vụ bắt đầu từ sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Trước khi hành động, ông cùng đồng đội nhiều lần điều nghiên địa hình, quan sát quy luật hoạt động của đối phương, ghi nhớ từng lối đi, từng chướng ngại vật và từng thay đổi nhỏ trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Một chiến sĩ trẻ trong đơn vị từng hỏi:

– Anh Tịch, điều gì quan trọng nhất trong nhiệm vụ đặc công?

Ông trả lời:

– Không chỉ là lòng dũng cảm. Người đặc công phải biết kiên nhẫn, biết chờ đúng thời cơ và quan trọng nhất là phải tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội.

Những năm tháng chiến đấu ở miền Đông Nam Bộ là quãng thời gian đầy gian khổ. Các chiến sĩ Tiểu đoàn 303 thường phải hoạt động xa căn cứ, vượt qua những vùng đất hiểm trở, đối mặt với sự truy lùng gắt gao của đối phương. Có những nhiệm vụ kéo dài nhiều ngày, người lính phải sống giữa rừng sâu, dựa vào sự đoàn kết để vượt qua thiếu thốn và nguy hiểm.

Trên cương vị Đại đội trưởng, Nguyễn Văn Tịch luôn là người đi đầu trong công tác trinh sát, nắm tình hình và tổ chức chiến đấu. Ông không chỉ yêu cầu chiến sĩ chấp hành mệnh lệnh, mà còn trực tiếp chia sẻ những khó khăn cùng anh em trong từng chặng đường hành quân.

Sau mỗi nhiệm vụ, điều ông quan tâm nhất là sự an toàn của đồng đội.

Có lần, khi một chiến sĩ trẻ xúc động vì lần đầu hoàn thành nhiệm vụ khó khăn, ông chỉ nhẹ nhàng nói:

– Một người lính giỏi không phải là người tìm kiếm chiến công cho riêng mình. Người lính giỏi là người hoàn thành nhiệm vụ và đưa đồng đội trở về.

Câu nói ấy trở thành điều nhiều chiến sĩ trong đơn vị ghi nhớ.

Những năm tháng chiến đấu rồi cũng qua đi. Những cánh rừng miền Đông Nam Bộ từng in dấu chân người lính đặc công dần trở lại cuộc sống thanh bình. Nhưng trong ký ức của những người từng sát cánh cùng Nguyễn Văn Tịch, ông vẫn là hình ảnh của một người chỉ huy đặc công gan dạ, mưu trí và luôn đặt tập thể lên trên bản thân.

Đến nay, năm mất của Nguyễn Văn Tịch chưa được xác định trong các tư liệu công khai. Tuy vậy, chặng đường chiến đấu của ông cùng Tiểu đoàn 303 vẫn gợi nhớ về một thế hệ cán bộ, chiến sĩ đặc công miền Nam – những con người hoạt động trong thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chỉ huy trong bóng tối | Câu chuyện thời hoa lửa