NGƯỜI CHỊ NUÔI CHIẾN TRƯỜNG VÀ SÁNG KIẾN DÙNG LÁ CÂY ĐÁO MẬT ĐỂ LÀM BĂNG Ủ ẤM XOONG TRÚ CƠM CHO CHIẾN SĨ PHÁO THỦ CAO SẠ KHỎI KHÓI ĐỊCH
Trong chiến dịch phòng không bảo vệ bầu trời thành phố Vinh những năm chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ, các trận địa pháo cao xạ của ta luôn phải bám trụ mâm pháo liên tục hai mươi bốn giờ dưới làn mưa bom bão đạn của giặc. Việc bảo đảm những bữa cơm nóng hổi, dẻo thơm tiếp sức cho các chiến sĩ pháo thủ ngay tại mâm pháo giữa mùa đông lạnh giá cắt da thịt là một thử thách đầy tình thương và trách nhiệm của các tổ hậu cần. Một người chị nuôi đảm đang quê gốc đất Nghệ An đã nảy ra sáng kiến độc đáo: dùng các bẹ lá cây đáo mật già phơi khô quấn thành nhiều lớp xung quanh xoong cơm để làm bình ủ nhiệt dã chiến, giữ cơm luôn nóng sốt thơm phức suốt cả ngày dài bão đạn.
Chị vốn là một nữ dân công hỏa tuyến tình nguyện tham gia lực lượng hậu cần chiến trường, có tính tình đôn hậu, chu đáo và luôn yêu thương chăm sóc chiến sĩ như người thân ruột thịt của mình. Nhìn đồng đội phải chịu cái đói, cái lạnh bám trụ công sự trận địa dưới làn khói bom khét lẹt, lòng chị trăn trở không yên. Chị thu gom các bẹ lá đáo mật già bản lớn từ các khu rừng ven đồi, đem phơi sương cho lá có độ dẻo dai phi thường rồi dùng dây mây bện chặt quấn thành một lớp vỏ bọc cách nhiệt dày bên ngoài xoong gang nấu cơm vừa chín tới.
Sáng kiến mộc mạc của chị nuôi đã đem lại hiệu quả thần kỳ vượt mong đợi: những xoong cơm của gian bếp hậu cần khi đưa đến tận tay các chiến sĩ pháo thủ trên mâm pháo sau cả ngày dài chiến đấu căng thẳng vẫn giữ nguyên độ nóng hổi bốc hơi, thơm phức mùi gạo mới quê hương. Bữa cơm nóng ấm tình hậu phương không chỉ giúp các chiến sĩ pháo thủ nhanh chóng hồi phục thể lực, vơi đi mệt mỏi, mà còn là ngọn lửa thắp sáng niềm tin, tiếp thêm nghị lực phi thường cho các anh chắc tay súng, dội lửa tầm cao chính xác bắn rơi nhiều máy bay phản lực Mỹ bảo vệ vững chắc vùng trời Tổ quốc.
Tấm lòng tận tụy, đảm đang và óc sáng tạo của người chị nuôi chiến trường đã viết nên một chương sử vô cùng cảm động về tình quân dân cá nước trong khói lửa chiến tranh phá hoại. Chị đã chứng minh cho truyền thống tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam anh hùng, biết biến những điều bình dị nhất của quê hương thành điểm tựa tinh thần vững chãi cho tiền tuyến, đóng góp thầm lặng nhưng vĩ đại vào ngày chiến thắng vinh quang của toàn dân tộc.
Hôm nay, thành phố Vinh đã vươn mình thành một đô thị thông minh, hiện đại, sầm uất bậc nhất khu vực miền Trung với những nhà máy, khu công nghiệp năng động và những đại lộ rực rỡ hoa đèn. Câu chuyện về chiếc xoong cơm ủ lá đáo mật của người chị nuôi năm xưa vẫn luôn được kể lại như một bài học giáo dục sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lối sống nghĩa tình, lòng biết ơn cha ông và tinh thần sáng tạo vượt qua mọi thử thách hoàn cảnh khó khăn để vươn lên cống hiến xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, phồn vinh



