NGƯỜI CHỊ NUÔI CHIẾN TRƯỜNG VÀ SÁNG KIẾN DÙNG VỎ CÂY BÒ RỪNG LÀM BÌNH Ủ NÓNG NƯỚC LÁ ĐINH LĂNG GIỮ SỨC KHỎE CHIẾN SĨ PHỤC KÍCH ĐÊM TRÊN CHIẾN TRƯỜNG SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY
Trong cuộc chiến đấu bám trụ bẻ gãy các đợt càn quét bằng giang thuyền của giặc tại vùng sông nước miền Tây khốc liệt, các tổ đội chiến sĩ săn tàu đêm của ta thường phải ngâm mình suốt nhiều giờ đồng hồ dưới dòng nước rạch ngập mặn buốt giá để phục kích tàu bo bo vũ trang của giặc di chuyển lén lút. Cái lạnh ngấm sâu vào cơ thể kết hợp với gió sương đêm sông rạch khiến các chiến sĩ dễ bị chuột rút, co thắt cơ và cảm lạnh mệt mỏi làm suy giảm nghiêm trọng thể lực trước giờ nổ súng khai hỏa quyết định. Một người chị nuôi tần tảo miền sông nước đồng bằng chịu thương chịu khó đã nảy ra sáng kiến độc đáo: dùng lớp vỏ dày xốp dẻo của giống cây bò rừng bện chặt bao quanh các vò gốm chứa đầy nước lá đinh lăng mật mía để làm bình giữ nhiệt dã chiến mang ra trận địa sưởi ấm lòng đồng đội chiến sĩ bám trụ công sự.
Chị vốn là một cô gái du kích chân đất miền sông nước, có tấm lòng nhân hậu bao la và luôn yêu thương chăm sóc các chiến sĩ như người thân ruột thịt trong gia đình mình. Nhận thấy vỏ của giống cây bò rừng già mọc ven đồi hoang dại có đặc tính xốp dẻo, chứa các khoang khí tự nhiên cách nhiệt và giữ hơi ấm cực tốt không kém các phích nước phích ủ công nghiệp hiện đại, chị đã đi lột vỏ cây về đập dập, phơi hơ qua lửa ấm rồi bện thành một lớp đệm dày bao bọc xung quanh chiếc vò gốm nấu nước đinh lăng gừng tươi vừa đun sôi sùng sục.
Vách vỏ bẹ cây bò rừng già dặn dày có tác dụng giữ nhiệt và ngăn chặn hiện tượng bốc hơi hạ nhiệt cực tốt, giúp vò nước luôn giữ được hơi ấm tự nhiên thơm phức suốt cả ngày đêm bão đạn chiến trường. Sáng kiến mộc mạc từ thiên nhiên của người chị nuôi đã đem lại hiệu quả thần kỳ vượt mong đợi: những bình nước lá đinh lăng gừng ấm nóng của chị khi đưa đến tận tay các chiến sĩ đang nằm ẩn mình dưới rặng bần ven rạch sau nửa đêm dài dầm nước mặn vẫn giữ nguyên độ nóng hổi, cay nồng bốc hơi sưởi ấm lồng ngực. Ngụm nước ấm tình hậu phương không chỉ giúp các chiến sĩ xua tan đi cái lạnh thấu xương thịt, chống co rút cơ thể mệt mỏi, mà còn là ngọn lửa thắp sáng niềm tin, tiếp thêm nghị lực phi thường cho các anh chắc tay súng bóp cò phóng bom thủy lôi bắn chìm tàu chiến giặc bẻ gãy đợt phản kích bờ sông bảo vệ xóm làng làng quê yêu dấu.
Sự tận tụy, đảm đang và óc ứng biến linh hoạt của người chị nuôi miền sông nước đã viết nên một chương sử vô cùng cảm động về tình quân dân cá nước sâu sắc trong khói lửa chiến tranh vĩ đại của dân tộc. Chị đã chứng minh rằng khi lòng yêu nước đã hòa quyện gắn bó, mỗi sản vật mộc mạc nhất của thiên nhiên quê hương cũng có thể biến thành công cụ đắc lực sưởi ấm lòng tiền tuyến, đóng góp thầm lặng nhưng vĩ đại vào ngày hội thống nhất non sông, đất nước trọn niềm vui khải hoàn.
Hôm nay, quê hương miền sông nước năm xưa nay đã thay da đổi thịt mạnh mẽ vươn mình thành vùng đất kinh tế nông nghiệp trù phú, phát triển, đời sống nhân dân ấm no khang trang hiện đại dưới bóng hòa bình xanh mát hiền hòa trôi chảy. Câu chuyện về bình nước ấm bọc vỏ cây bò rừng của người chị nuôi vẫn luôn vẹn nguyên giá trị giáo dục sâu sắc, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ hôm nay về lối sống nghĩa tình, lòng nhân ái bao la và ý thức trách nhiệm cống hiến vì cộng đồng, xã hội ngày càng giàu đẹp phồn vinh.



