Bài viết

NGƯỜI CHỊ NUÔI CHIẾN TRƯỜNG VÀ SÁNG KIẾN NẤU CƠM BẰNG HƠI NƯỚC TRONG HANG ĐÁ TÂY BẮC

Đà Nẵng25/06/2026Nguyễn Thị Thu Trang (Đoàn Trường THPT Thái Phiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến dịch Biên giới thu đông năm 1950, việc bảo đảm cơm chín, nước sôi cho các đơn vị bộ đội chủ lực hành quân trú ẩn trong các hang đá núi vôi là một thử thách vô cùng gian khổ đối với các tổ hậu cần. Rừng núi Tây Bắc mùa đông sương mù dày đặc, củi lửa ẩm ướt khó nhóm bốc khói, và khói bếp có thể làm lộ vị trí ẩn quân bất cứ lúc nào trước sự lùng sục của máy bay trinh sát Pháp. Giữa hoàn cảnh khó khăn ấy, một người chị nuôi tần tảo quê gốc Phú Thọ đã nảy ra sáng kiến nấu cơm bằng phương pháp "hấp hơi nước trong thùng kín", giúp cơm chín nhừ, dẻo thơm mà hoàn toàn không để lại một vệt khói nào ra bên ngoài hang.

Chị vốn là một cô gái thanh niên xung phong, tình nguyện lên đường ra mặt trận với hành lý giản dị. Gian bếp của chị là một góc hang đá ẩm ướt, trần hang liên tục nhỏ nước ròng rã. Để giải quyết bài toán nấu cơm không khói, chị tận dụng những chiếc thùng phuy xăng cũ của Pháp, đục một lỗ nhỏ ở đáy để dẫn hơi nước từ một nồi nước sôi đặt kín đáo dưới hầm đất sâu. Gạo được cho vào các giỏ tre nhỏ, xếp chồng lên nhau bên trong thùng phuy rồi đậy kín nắp bằng vải bạt ẩm.

Phương pháp hấp nhiệt kín này tận dụng áp suất hơi nước để làm chín hạt gạo một cách đồng đều, giữ nguyên vẹn chất dinh dưỡng mà tuyệt đối không phát tán khói ra không trung. Mỗi buổi sáng sớm, khi những cơn gió lạnh lùa qua khe đá, những nắm cơm dẻo dặn, thơm phức mùi nứa ngào ngạt được chị cẩn thận bọc trong lá chuối khô đưa đến tận tay từng người lính chuẩn bị xuất kích. Đối với những người chiến sĩ, nắm cơm nóng hổi của chị nuôi không chỉ là nguồn dinh dưỡng quý giá để hồi phục thể lực, mà còn chứa đựng tình thương yêu đồng đội, hậu phương ấm áp, tiếp thêm nghị lực phi thường cho các anh đạp bằng mọi gian khổ để lập chiến công.

Sự tận tụy và óc sáng tạo của người chị nuôi chiến trường đã chứng minh rằng trên mặt trận thầm lặng của công tác hậu cần, tấm lòng yêu nước nồng nàn chính là ngọn lửa sưởi ấm và thắp sáng niềm tin chiến thắng. Chị đã góp phần quan trọng vào việc bảo toàn bí mật cho sở chỉ huy chiến dịch, biến những điều tưởng chừng như không thể thành hiện thực sinh động, dệt nên truyền thống vẻ vang của người phụ nữ hậu phương.

Hôm nay, những ngọn núi vôi chiến trường năm xưa nay đã xanh ngát cây cỏ, cuộc sống của đồng bào các dân tộc ngày càng ấm no, hạnh phúc dưới sự đổi mới của đất nước. Câu chuyện về nắm cơm hấp hơi nước của người chị nuôi vẫn luôn được nhắc lại như một bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về tinh thần trách nhiệm, lối sống vì cộng đồng và lòng tận tụy, cổ vũ tuổi trẻ ra sức rèn luyện để đóng góp cho quê hương ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn