Người chị trên cao điểm
Tiểu đội nữ thanh niên xung phong đại đội 552 đang bám trụ tại ngã ba Đồng Lộc – nơi túi bom ngã ba huyết mạch. Hà, cô tiểu đội trưởng quê Hà Tĩnh, dáng người nhỏ nhắn nhưng nổi tiếng gan lì và có đôi mắt sáng rực. Nhiệm vụ của tiểu đội cô là đứng trên đồi cao sát trục đường chính, dùng ống nhòm đếm số lượng bom rơi, cắm cọc tiêu đánh dấu bom nổ chậm để xe vận tải tránh.
Chiều hôm ấy, máy bay phản lực Mỹ quay lại ném bom rải thảm lần thứ tư trong ngày. Tiếng nổ vừa dứt, khói đen còn chưa kịp tản, Hà đã lao ngay ra giữa bãi nổ ngổn ngang khói độc, đất đá vẫn còn nóng bỏng chân bốt cao su. Cô phải nhanh chóng cắm tiêu hướng dẫn cho một đoàn xe chở quân nhu hạng nặng sắp đi qua trong ít phút nữa.
Khi đang cắm chiếc cọc tiêu cuối cùng, Hà bỗng nghe thấy một tiếng xè xè rất nhỏ, đều đặn phát ra từ lòng đất dưới chân – dấu hiệu của một quả bom từ trường nằm ẩn dưới lớp cát dày đang bị kích hoạt bởi nhiệt độ. Cùng lúc đó, các cô gái trong tiểu đội của cô cũng đang chạy ra để hỗ trợ.
– "Nằm xuống! Tất cả nằm xuống ngay!" – Hà hét lên bằng tất cả sức bình sinh hướng về phía đồng đội.
Bản thân cô không chạy lùi lại để tìm nơi ẩn nấp, vì cô biết nếu cô chạy, quả bom nổ sẽ hất văng mảnh đạn về phía các em nhỏ tuổi hơn vừa ra chiến trường. Hà lao người về phía trước, dùng chính thân hình mảnh mai của mình nằm đè lên vị trí phát ra tiếng động để che chắn hướng nổ. Quả bom phát nổ ngay sau đó. Khói đen trùm lên tất cả. Khi tiểu đội điên cuồng chạy đến bới đất, Hà chỉ còn thầm thì những hơi thở đứt quãng: "Xe... xe sắp đến chưa... cắm nốt... cái tiêu..." rồi mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.



