NGƯỜI CHỊ VÁ ÁO BÊN TRẠM GIAO LIÊN
NGƯỜI CHỊ VÁ ÁO BÊN TRẠM GIAO LIÊN
Dưới chân dãy Trường Sơn hùng vĩ, trạm giao liên số 5 luôn là điểm dừng chân ấm áp của những đoàn quân ra trận. Tại đây, chị Mai – một cô gái thanh niên xung phong quê Thanh Hóa – luôn bận rộn với công việc thầm lặng của mình. Với chiếc kim khâu và những cuộn chỉ màu xanh áo lính, chị đã vá lại hàng trăm chiếc áo sờn rách cho các chiến sĩ. Mỗi đường kim mũi chỉ của chị đều chứa đựng tình cảm ruột thịt bao la, sự sẻ chia với những gian khổ nơi tiền tuyến. Chị vừa vá áo vừa ân cần hỏi han hoàn cảnh, động viên các em giữ vững tinh thần chiến đấu để sớm ngày chiến thắng. "Áo chị Mai vá mặc vào ấm lắm, đi rừng không sợ gai cào đâu!" – một chiến sĩ trẻ tếu táo đùa vui trước giờ xuất kích. Những chiếc áo sờn vai, rách ngực sau khi qua tay chị bỗng trở nên lành lặn, mang theo hơi ấm của tình hậu phương nồng thắm. Chị chính là người chị cả, là điểm tựa dịu dàng giữa một chiến trường đầy rẫy những hy sinh và mất mát tột cùng. Một ngày cận Tết, trạm giao liên bị bom tọa độ dội sập, chị Mai đã nằm lại cùng chiếc giỏ khâu đầy những cuộn chỉ màu. Tấm lòng bao la và bóng dáng thầm lặng của người chị vá áo mãi là ký ức đẹp đẽ nhất của một thời hoa lửa oai hùng.



